@SaoChieuMenh@
09-30-2008, 06:02 PM
Đất sài gon sao buồn quá em ơi
Gió đêm hè không làm ngơi cái nóng
khi mưa về thèm một bóng người qua
có không em nơi quê nhà xa lắm
nhớ những ngày lạnh tê cóng bàn tay
em và tôi con đường cùng chung lối
chẳng ai nhìn mà có lẽ chỉ tôi
nhớ những ngày cùng sóng đôi nhẹ bước
trái tim gầy muốn quay ngược thời gian
rất ngắn ngủi nhưng ngập tràn hạnh phúc
ngồi nơi đây nhờ những lúc tan trường
gió ban mê kéo dài dường vô tận
thổi tóc em làm ngây ngất lòng ai
giờ cất bước theo tiếng gọi tương lai
đường trông gai làm nhân 2 nỗi nhớ
mưa sài gòn đang nặng rớt thờ ơ
như mắt em hững hờ ngày xa cách
nơi đất người có trăm ngàn thử thách
khó khăn nào bằng thử thách lòng em
nơi tay tôi trăm ngàn điều đã mất
đau đớn nào bằng đánh mất niềm tin
con tim em đã nguyện rằng khép kín
níu kéo hoài cũng câm nín lặng thinh
nhớ em nhé nhớ mối tình em nhé
tuy đơn phương nhưng rực cháy một thời
đứng ở đời tôi là cây nến nhỏ
dưới gầm trời ai hiểu rõ lòng tôi
ôi đất khách vẫn ngàn đời đất khách
thân ta hương se lạnh giữa trời mưa
kìa gió mưa ko thấm qua làn áo
mà dấy lên những cơn bão trong lòng
tôi nhớ quê nhớ người trong đêm vắng
tiếng thở dài sao mặn đắng đầu môi
cố quên thôi tự nhủ cố quên thôi
nghe quặn đau khi bồi hồi lặng nhớ
áo trắng ai kết nên cả bài thơ
đôi tà áo phất phơ bay trong gió
quyện bụi hồng từ đất đỏ ban mê
cố quên đi ngày về còn xa lắm
lại một mình bàn tay nắm chặt tay
giữa đêm dài hạt bụi bay vào mắt
tôi ko khóc nhưng sao mặt lệ vương
tôi ko khóc tôi đã thề không khóc
là thân trai phải lăn lóc bề đời
giọt lệ rơi chùn bước chân tiến tới
đêm sẽ tàn rồi ngày mới lại sang
đứng trên đường tôi hiên ngang cất bước
vì chính tôi sẽ giấu được cô đơn
Gió đêm hè không làm ngơi cái nóng
khi mưa về thèm một bóng người qua
có không em nơi quê nhà xa lắm
nhớ những ngày lạnh tê cóng bàn tay
em và tôi con đường cùng chung lối
chẳng ai nhìn mà có lẽ chỉ tôi
nhớ những ngày cùng sóng đôi nhẹ bước
trái tim gầy muốn quay ngược thời gian
rất ngắn ngủi nhưng ngập tràn hạnh phúc
ngồi nơi đây nhờ những lúc tan trường
gió ban mê kéo dài dường vô tận
thổi tóc em làm ngây ngất lòng ai
giờ cất bước theo tiếng gọi tương lai
đường trông gai làm nhân 2 nỗi nhớ
mưa sài gòn đang nặng rớt thờ ơ
như mắt em hững hờ ngày xa cách
nơi đất người có trăm ngàn thử thách
khó khăn nào bằng thử thách lòng em
nơi tay tôi trăm ngàn điều đã mất
đau đớn nào bằng đánh mất niềm tin
con tim em đã nguyện rằng khép kín
níu kéo hoài cũng câm nín lặng thinh
nhớ em nhé nhớ mối tình em nhé
tuy đơn phương nhưng rực cháy một thời
đứng ở đời tôi là cây nến nhỏ
dưới gầm trời ai hiểu rõ lòng tôi
ôi đất khách vẫn ngàn đời đất khách
thân ta hương se lạnh giữa trời mưa
kìa gió mưa ko thấm qua làn áo
mà dấy lên những cơn bão trong lòng
tôi nhớ quê nhớ người trong đêm vắng
tiếng thở dài sao mặn đắng đầu môi
cố quên thôi tự nhủ cố quên thôi
nghe quặn đau khi bồi hồi lặng nhớ
áo trắng ai kết nên cả bài thơ
đôi tà áo phất phơ bay trong gió
quyện bụi hồng từ đất đỏ ban mê
cố quên đi ngày về còn xa lắm
lại một mình bàn tay nắm chặt tay
giữa đêm dài hạt bụi bay vào mắt
tôi ko khóc nhưng sao mặt lệ vương
tôi ko khóc tôi đã thề không khóc
là thân trai phải lăn lóc bề đời
giọt lệ rơi chùn bước chân tiến tới
đêm sẽ tàn rồi ngày mới lại sang
đứng trên đường tôi hiên ngang cất bước
vì chính tôi sẽ giấu được cô đơn