ely_love
09-09-2009, 02:52 PM
http://nhophutinh.9kute.com/image.php?t=resize&file=member%2F11135850%2Fentries%2F1244689474_117. jpg&w=400
Cuộc sống sẽ êm đềm như một dòng sông mà không hề gợn sóng. Liệu như thế có đẹp hơn không nhỉ?Trời lại đổ mưa, không biết ngày hôm nay trời đã trút bao nhiêu cơn mưa rồi nhỉ? Với tôi mưa là nước mắt. Có thể nói tôi rất ghét mưa. Mưa làm tôi buồn, mưa làm vết thương tôi đau âm ỉ và hơn thế mưa đã làm tôi và anh xa nhau mãi mãi. Cuộc sống sẽ êm đềm như một dòng sông mà không hề gợn sóng. Liệu như thế có đẹp hơn không nhỉ? Nhưng sự thật có ai biết được ngày mai khi chúng ta đang sống cho ngày hôm nay. Với tôi, con sóng này thật tàn nhẫn. Nó đã cướp đi tất cả những gì tôi có và tôi hằng thuê dệt. Ngày mà tôi mong đợi sẽ không bao giờ đến. Tôi không trách anh, tôi chỉ trách mình không may mắn có cái diễm phúc được đi hết cuộc đời với anh. Không ai có lỗi trong chuyện này, đó là trò chơi của cuộc đời. Đó là một mùa mưa buồn, một mùa mưa đầy nước mắt. Rời khỏi anh để được yêu anh!?Mưa rơi rồi đấy...Em thích lắm...Em thích đi dưới mưa...Sẽ chẳng ai thấy được em khóc.... sẽ chẳng ai thấy được nước mắt em đang rơi...Chỉ có con bé đi trong mưa...em thích mưarơi thật to... thật to...Để gọi tên anh mà không ai nghe thấy...Để nhớ thương anh mà chẳng ai hay...Mua rơi giấu kín tâm hồn em... Mưa mềm lắm.. mát lắm... Mưa rất nhẹ... Rất nhẹ nhàng thấm vào tim... Mưa rơi nhiều quá... ướt nhòa mắt em... Sao mưa dịu dàng, bình yên thế... Mưa rơi... mưa đến... Mang anh đến bên em...Anh đến bên em cùng với mưa... Rất nhẹ nhàng... rất ngọt ngào... nhưng lạnh ngắt...Và quá nhanh... em không đuổi kịp...Anh đến và đi như mưa rơi ngày ấy... Đến bên em khi mưa ngừng rơi.Làm dịu mát tâm hồn em bằngnụ cười ấy... Nụ cười ấm áp như mưa...Anh đến rồi lại đi... bỏ em lại với mưa...Bỏ em lại với mưa... Một mình em trong mưa... Một mình em khóc trong mưa... Một mình em gữi thương nhớ vào mưa...Mưa có phải nước mắt không anh....?!?!Em mang chut lệ buồn trên mắt hòa vơi mưa...Sẽ không còn nữa...khôngcòn lệ rơi trên mắt em... Thế mà sao đi trong mưa, mắt em vẫn ướt... vẫn đau... vẫn cayEm không khóc...Không phải nước mắt của em đâu anh...là nước mưa đấy...Em đã hứa mà, em sẽ không khóc vì anh đâu...chẳng khóc vì anh thêm 1 lần nào nữa...Mưa mang những rắc rối đi thật xa...Để lòng em bình yên thanh thản.. Bình yên mà sao buồn thế....Thanh thản mà vẫn thấy nhói đau...Em không trách anh đâu...cũng không giận hờn gì anh hết…Chỉ trách em đã quá ngốc nghếch... Đã trót yêu anh nhiều như thế...Chỉ trách em chẳng thể điều khiển được con tim...Sao mưa lại mang anh đến... Sao lại mang anh đến để rồi lại cuốn anh đi... Sao chẳng để anh ở lại bên em..?Vì sao hả mưa..? Lạnh...Lạnh...Lạnh lắm...Buôt' gia'... Con tim cũng lạnh... từ từ đóng băng...Nghe em nói nè anh... một lời thôi... chỉ một lời duy nhất...Em sẽ không yêu anh nữa... sẽ chẳng yêu anh nữa đâu... Không nhớ mong... không chờ đợi... không lo lắng cho anh thêm một chút nào nữa... Em sẽ chỉ sống vì em thôi... sẽ không còn anh trong cuộc đời em nữa... Em đau lắm rồi anh à... đau đến chai sạn rồi... Vết thương đã thành sẹo chẳng thể xoá mờ... Mưa sẽ mang đi hết những kỉ niệm về anh... để chỉ còn em thôi... chỉ còn em đi dưới mưa...Sẽ chỉ còn nụ cười trên môi... sẽ không còn nước mắt nữa đâu...Em hứa đấy... sẽ không bao giờ khóc nữa.Em sẽ không bao giờ khóc vì anh nữa đâu...Em hứa đấy...anh biết sao em thích mưa không ??anh nhớ ngày ấy chứ??Chính anh đã mang cho em cảm giác bình yên trong mưa ..Còn giờ đây ??Nhạt nhoà quá .....Phôi pha hết rồi....Anh là người mang trái tim em đi như những giọt mưa kia cứ trôi chẳng dừng chân tình có đậm sâu nước mắt mới trào dâng , người yêu ơi người mãi là duy nhất !!!!!
Cuộc sống sẽ êm đềm như một dòng sông mà không hề gợn sóng. Liệu như thế có đẹp hơn không nhỉ?Trời lại đổ mưa, không biết ngày hôm nay trời đã trút bao nhiêu cơn mưa rồi nhỉ? Với tôi mưa là nước mắt. Có thể nói tôi rất ghét mưa. Mưa làm tôi buồn, mưa làm vết thương tôi đau âm ỉ và hơn thế mưa đã làm tôi và anh xa nhau mãi mãi. Cuộc sống sẽ êm đềm như một dòng sông mà không hề gợn sóng. Liệu như thế có đẹp hơn không nhỉ? Nhưng sự thật có ai biết được ngày mai khi chúng ta đang sống cho ngày hôm nay. Với tôi, con sóng này thật tàn nhẫn. Nó đã cướp đi tất cả những gì tôi có và tôi hằng thuê dệt. Ngày mà tôi mong đợi sẽ không bao giờ đến. Tôi không trách anh, tôi chỉ trách mình không may mắn có cái diễm phúc được đi hết cuộc đời với anh. Không ai có lỗi trong chuyện này, đó là trò chơi của cuộc đời. Đó là một mùa mưa buồn, một mùa mưa đầy nước mắt. Rời khỏi anh để được yêu anh!?Mưa rơi rồi đấy...Em thích lắm...Em thích đi dưới mưa...Sẽ chẳng ai thấy được em khóc.... sẽ chẳng ai thấy được nước mắt em đang rơi...Chỉ có con bé đi trong mưa...em thích mưarơi thật to... thật to...Để gọi tên anh mà không ai nghe thấy...Để nhớ thương anh mà chẳng ai hay...Mua rơi giấu kín tâm hồn em... Mưa mềm lắm.. mát lắm... Mưa rất nhẹ... Rất nhẹ nhàng thấm vào tim... Mưa rơi nhiều quá... ướt nhòa mắt em... Sao mưa dịu dàng, bình yên thế... Mưa rơi... mưa đến... Mang anh đến bên em...Anh đến bên em cùng với mưa... Rất nhẹ nhàng... rất ngọt ngào... nhưng lạnh ngắt...Và quá nhanh... em không đuổi kịp...Anh đến và đi như mưa rơi ngày ấy... Đến bên em khi mưa ngừng rơi.Làm dịu mát tâm hồn em bằngnụ cười ấy... Nụ cười ấm áp như mưa...Anh đến rồi lại đi... bỏ em lại với mưa...Bỏ em lại với mưa... Một mình em trong mưa... Một mình em khóc trong mưa... Một mình em gữi thương nhớ vào mưa...Mưa có phải nước mắt không anh....?!?!Em mang chut lệ buồn trên mắt hòa vơi mưa...Sẽ không còn nữa...khôngcòn lệ rơi trên mắt em... Thế mà sao đi trong mưa, mắt em vẫn ướt... vẫn đau... vẫn cayEm không khóc...Không phải nước mắt của em đâu anh...là nước mưa đấy...Em đã hứa mà, em sẽ không khóc vì anh đâu...chẳng khóc vì anh thêm 1 lần nào nữa...Mưa mang những rắc rối đi thật xa...Để lòng em bình yên thanh thản.. Bình yên mà sao buồn thế....Thanh thản mà vẫn thấy nhói đau...Em không trách anh đâu...cũng không giận hờn gì anh hết…Chỉ trách em đã quá ngốc nghếch... Đã trót yêu anh nhiều như thế...Chỉ trách em chẳng thể điều khiển được con tim...Sao mưa lại mang anh đến... Sao lại mang anh đến để rồi lại cuốn anh đi... Sao chẳng để anh ở lại bên em..?Vì sao hả mưa..? Lạnh...Lạnh...Lạnh lắm...Buôt' gia'... Con tim cũng lạnh... từ từ đóng băng...Nghe em nói nè anh... một lời thôi... chỉ một lời duy nhất...Em sẽ không yêu anh nữa... sẽ chẳng yêu anh nữa đâu... Không nhớ mong... không chờ đợi... không lo lắng cho anh thêm một chút nào nữa... Em sẽ chỉ sống vì em thôi... sẽ không còn anh trong cuộc đời em nữa... Em đau lắm rồi anh à... đau đến chai sạn rồi... Vết thương đã thành sẹo chẳng thể xoá mờ... Mưa sẽ mang đi hết những kỉ niệm về anh... để chỉ còn em thôi... chỉ còn em đi dưới mưa...Sẽ chỉ còn nụ cười trên môi... sẽ không còn nước mắt nữa đâu...Em hứa đấy... sẽ không bao giờ khóc nữa.Em sẽ không bao giờ khóc vì anh nữa đâu...Em hứa đấy...anh biết sao em thích mưa không ??anh nhớ ngày ấy chứ??Chính anh đã mang cho em cảm giác bình yên trong mưa ..Còn giờ đây ??Nhạt nhoà quá .....Phôi pha hết rồi....Anh là người mang trái tim em đi như những giọt mưa kia cứ trôi chẳng dừng chân tình có đậm sâu nước mắt mới trào dâng , người yêu ơi người mãi là duy nhất !!!!!