đời phiêu bạc
09-12-2009, 08:08 AM
http://www.thegioiphunu-pnvn.com.vn/admin/RTE/Images/992009/Haichiec.jpg Ngồi đọc thư con gái, nhìn nét chữ thanh mảnh, có phần run run, nước mắt anh cứ chảy ròng. Đã lâu lắm rồi anh dường như lãng quên trách nhiệm với gia đình mình - có vợ thảo hiền và hai cô con gái chăm ngoan ở quê nhà.
Con gái anh đã học lớp 12 nên có những suy nghĩ già dặn như người lớn. Từ nhỏ, nó vốn là đứa sống nội tâm, ít bộc bạch suy nghĩ với ai, đôi khi tỏ ra lầm lì, khó hiểu. Vậy mà lần này nó lại viết thư tâm sự với bố.
“Bố ạ, chúng con thèm lắm cảm giác được ào vào lòng bố như hồi còn nhỏ”- lời thư của con như kéo anh về với niềm vui của những lần về thăm nhà, hai đứa nhỏ hai bên, cứ bíu lấy bố mà ríu ran như sợ rời ra là bố lại vắng nhà biền biệt.
Con bé còn viết: “Dạo này con thấy mẹ mệt mỏi và hay buồn. Hằng đêm, con nghe tiếng thở dài và thấy nước mắt mẹ lặng lẽ rơi, đọng đầy trên gò má hõm sâu...”.
Con gái anh đã lớn thật rồi. Con bé không chỉ thương mẹ mà còn có những cảm thông, nhạy cảm rất riêng chỉ ở những người phụ nữ mới có.
Khá lâu rồi, anh không còn nhớ nhiều về chị. Có chăng những lúc nhớ về chị là hình ảnh một người vợ lam lũ, lúc nào cũng tất bật với công việc đoàn thể, đồng áng và lúc nào cũng khăng khăng rằng, mình là một đảng viên, không thể sinh con thứ ba, mình phải nêu gương thì mới lãnh đạo được.
Khổ một nỗi, anh là con độc đinh trong gia đình nên cần lắm một thằng con trai nối dõi thì chị lại không sinh cho anh. Thuyết phục, nỉ non mãi mà chị vẫn cứ giữ nguyên chính kiến: “Nếu sinh con thứ ba mà lại là nữ thì sao, con nào chả là con...”, làm anh phát chán.
Thế rồi, anh lấy cớ bận công việc, đường sá xa xôi nên chẳng mấy khi về nhà, để mặc chị tất bật với gia đình chồng và hai đứa con gái. Thậm chí, những lá thư chị gửi lên, anh cũng chẳng thèm đọc xem trong đó viết gì.
Thời gian cứ thế trôi đi, trong đầu anh lúc nào cũng nung nấu ý định phải có bằng được một cậu quý tử. Trong một lần xuống địa bàn công tác, anh gặp một người phụ nữ lỡ thì, chị có ý định xin anh một đứa con. Ban đầu anh còn chần chừ vì nghĩ đến khả năng sẽ thuyết phục được vợ sinh thêm. Vả lại, anh cũng biết hậu quả của việc làm đó, dù trong lòng vẫn khao khát có một thằng con trai nối dõi.
Việc gì đến đã đến. Người phụ nữ đó có thai và thời gian sau sinh hạ một bé trai giống anh như tạc. Niềm vui sướng khiến anh như mụ mẫm cả người, chẳng còn nhớ gì đến vợ con ở quê nhà mà dành hết thời gian cũng như tình cảm cho người vợ hờ và đứa con trai.
Chẳng hiểu có thông tin từ đâu, chị biết chuyện, lẳng lặng khăn gói lên thăm chồng. Khác hẳn với những gì anh nghĩ, chị không khóc lóc, không làm ầm ĩ, không nói nặng lời với anh, chỉ buồn buồn dặn chồng cố gắng chăm sóc hai mẹ con người đàn bà đó cho chu đáo, rồi lẳng lặng ra về.
Khi đối diện với chị, một mặt, anh day dứt vì cảm thấy mình là người có lỗi, nhưng sau đó niềm vui vì mình đã có con trai cứ lấn át đi tất thảy. Từ đó, mọi sự cung phụng, chiều chuộng và chăm lo anh chỉ dành cho người đàn bà ấy và đứa con mà quên đi bổn phận với vợ con, gia đình nơi quê nhà.
Sự đời chẳng ai học được chữ ngờ. Người đàn bà thứ hai ấy sau khi đạt được ý nguyện và biết rõ hoàn cảnh của anh lại nảy ra ý định khác. Chị thường nỉ non bên tai anh rằng, anh hãy cho đứa bé một danh phận rõ ràng, hãy đưa hai mẹ con về nhận dòng tộc, họ hàng.
Thâm tâm anh muốn điều đó lắm chứ, nhưng anh không thể, vợ con anh ở quê chẳng có tội tình gì. Bố mẹ anh tuy không vui về việc chưa có cháu trai nhưng cũng không có cớ gì mà hắt hủi vợ con anh. Bởi, từng ấy năm về làm dâu, vợ anh chưa bao giờ làm việc gì không phải đạo với chồng, bố mẹ và dòng tộc nhà chồng. Hai đứa con gái cũng được chị dạy dỗ chu đáo, chăm ngoan, hiếu thảo, học giỏi, là niềm tự hào của ông bà.
Nhưng, suy đi tính lại, nếu anh không đưa mẹ con vợ lẽ về quê thì đứa con sau này cũng chẳng biết quê cha đất tổ là đâu. Nghĩ vậy nên anh đánh liều về quê thưa chuyện cùng bố mẹ và lựa lời nói với chị trước.
Về nhà, anh ngạc nhiên vì thấy chị đã dàn xếp ổn thoả và xin phép bố mẹ chồng ra ở riêng, nhưng mọi việc trong nhà vẫn thay anh gánh vác, lo liệu. Anh có gặp, chị cũng chỉ nói nhẹ nhàng: “Anh hãy đón mẹ con cô ấy về”.
Chỉ một câu ấy thôi mà lòng anh như xát muối. Anh đã phụ nghĩa tình của chị. Bố mẹ anh thì kiên quyết nói rằng, ông bà chỉ coi chị là con dâu trong nhà. Mọi lỗi lầm anh gây ra thì phải có trách nhiệm dàn xếp ổn thoả.
Anh trở lại nơi công tác mà lòng trĩu nặng, không biết phải làm thế nào cho phải. Một bên là người vợ đã kết tóc se tơ, hết lòng hy sinh vì chồng con, luôn nhận về mình những thiệt thòi nhất; một bên là đứa con trai và sự thúc giục, níu kéo của người đàn bà thứ hai.
Anh cứ sống trong tâm trạng rối bời như thế cho đến một ngày lại nhận được lá thư thứ hai của con gái. Thư chẳng viết gì, chỉ có một bài thơ với nhan đề Bài thơ đôi dép.
“Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
/ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
/ Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
/ Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau...
/ Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
/ Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
/ Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
/ Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu”.
Con gái anh thật sâu sắc. Nó đã giúp anh có được lời giải cho bài toán khó mà anh tự đặt ra trong cuộc đời mình. Khao khát có một đứa con trai đã khiến anh không làm chủ được mình nên mắc sai lầm.
Anh sẽ phải có trách nhiệm cùng với người đàn bà thứ hai nuôi dạy nó nên người. Còn hạnh phúc thật sự anh chỉ có được khi ở bên người vợ đã cùng anh đồng hành, chia ngọt sẻ bùi bao năm tháng. Ngày mai, anh sẽ về nhận lỗi cùng chị và các con...
Con gái anh đã học lớp 12 nên có những suy nghĩ già dặn như người lớn. Từ nhỏ, nó vốn là đứa sống nội tâm, ít bộc bạch suy nghĩ với ai, đôi khi tỏ ra lầm lì, khó hiểu. Vậy mà lần này nó lại viết thư tâm sự với bố.
“Bố ạ, chúng con thèm lắm cảm giác được ào vào lòng bố như hồi còn nhỏ”- lời thư của con như kéo anh về với niềm vui của những lần về thăm nhà, hai đứa nhỏ hai bên, cứ bíu lấy bố mà ríu ran như sợ rời ra là bố lại vắng nhà biền biệt.
Con bé còn viết: “Dạo này con thấy mẹ mệt mỏi và hay buồn. Hằng đêm, con nghe tiếng thở dài và thấy nước mắt mẹ lặng lẽ rơi, đọng đầy trên gò má hõm sâu...”.
Con gái anh đã lớn thật rồi. Con bé không chỉ thương mẹ mà còn có những cảm thông, nhạy cảm rất riêng chỉ ở những người phụ nữ mới có.
Khá lâu rồi, anh không còn nhớ nhiều về chị. Có chăng những lúc nhớ về chị là hình ảnh một người vợ lam lũ, lúc nào cũng tất bật với công việc đoàn thể, đồng áng và lúc nào cũng khăng khăng rằng, mình là một đảng viên, không thể sinh con thứ ba, mình phải nêu gương thì mới lãnh đạo được.
Khổ một nỗi, anh là con độc đinh trong gia đình nên cần lắm một thằng con trai nối dõi thì chị lại không sinh cho anh. Thuyết phục, nỉ non mãi mà chị vẫn cứ giữ nguyên chính kiến: “Nếu sinh con thứ ba mà lại là nữ thì sao, con nào chả là con...”, làm anh phát chán.
Thế rồi, anh lấy cớ bận công việc, đường sá xa xôi nên chẳng mấy khi về nhà, để mặc chị tất bật với gia đình chồng và hai đứa con gái. Thậm chí, những lá thư chị gửi lên, anh cũng chẳng thèm đọc xem trong đó viết gì.
Thời gian cứ thế trôi đi, trong đầu anh lúc nào cũng nung nấu ý định phải có bằng được một cậu quý tử. Trong một lần xuống địa bàn công tác, anh gặp một người phụ nữ lỡ thì, chị có ý định xin anh một đứa con. Ban đầu anh còn chần chừ vì nghĩ đến khả năng sẽ thuyết phục được vợ sinh thêm. Vả lại, anh cũng biết hậu quả của việc làm đó, dù trong lòng vẫn khao khát có một thằng con trai nối dõi.
Việc gì đến đã đến. Người phụ nữ đó có thai và thời gian sau sinh hạ một bé trai giống anh như tạc. Niềm vui sướng khiến anh như mụ mẫm cả người, chẳng còn nhớ gì đến vợ con ở quê nhà mà dành hết thời gian cũng như tình cảm cho người vợ hờ và đứa con trai.
Chẳng hiểu có thông tin từ đâu, chị biết chuyện, lẳng lặng khăn gói lên thăm chồng. Khác hẳn với những gì anh nghĩ, chị không khóc lóc, không làm ầm ĩ, không nói nặng lời với anh, chỉ buồn buồn dặn chồng cố gắng chăm sóc hai mẹ con người đàn bà đó cho chu đáo, rồi lẳng lặng ra về.
Khi đối diện với chị, một mặt, anh day dứt vì cảm thấy mình là người có lỗi, nhưng sau đó niềm vui vì mình đã có con trai cứ lấn át đi tất thảy. Từ đó, mọi sự cung phụng, chiều chuộng và chăm lo anh chỉ dành cho người đàn bà ấy và đứa con mà quên đi bổn phận với vợ con, gia đình nơi quê nhà.
Sự đời chẳng ai học được chữ ngờ. Người đàn bà thứ hai ấy sau khi đạt được ý nguyện và biết rõ hoàn cảnh của anh lại nảy ra ý định khác. Chị thường nỉ non bên tai anh rằng, anh hãy cho đứa bé một danh phận rõ ràng, hãy đưa hai mẹ con về nhận dòng tộc, họ hàng.
Thâm tâm anh muốn điều đó lắm chứ, nhưng anh không thể, vợ con anh ở quê chẳng có tội tình gì. Bố mẹ anh tuy không vui về việc chưa có cháu trai nhưng cũng không có cớ gì mà hắt hủi vợ con anh. Bởi, từng ấy năm về làm dâu, vợ anh chưa bao giờ làm việc gì không phải đạo với chồng, bố mẹ và dòng tộc nhà chồng. Hai đứa con gái cũng được chị dạy dỗ chu đáo, chăm ngoan, hiếu thảo, học giỏi, là niềm tự hào của ông bà.
Nhưng, suy đi tính lại, nếu anh không đưa mẹ con vợ lẽ về quê thì đứa con sau này cũng chẳng biết quê cha đất tổ là đâu. Nghĩ vậy nên anh đánh liều về quê thưa chuyện cùng bố mẹ và lựa lời nói với chị trước.
Về nhà, anh ngạc nhiên vì thấy chị đã dàn xếp ổn thoả và xin phép bố mẹ chồng ra ở riêng, nhưng mọi việc trong nhà vẫn thay anh gánh vác, lo liệu. Anh có gặp, chị cũng chỉ nói nhẹ nhàng: “Anh hãy đón mẹ con cô ấy về”.
Chỉ một câu ấy thôi mà lòng anh như xát muối. Anh đã phụ nghĩa tình của chị. Bố mẹ anh thì kiên quyết nói rằng, ông bà chỉ coi chị là con dâu trong nhà. Mọi lỗi lầm anh gây ra thì phải có trách nhiệm dàn xếp ổn thoả.
Anh trở lại nơi công tác mà lòng trĩu nặng, không biết phải làm thế nào cho phải. Một bên là người vợ đã kết tóc se tơ, hết lòng hy sinh vì chồng con, luôn nhận về mình những thiệt thòi nhất; một bên là đứa con trai và sự thúc giục, níu kéo của người đàn bà thứ hai.
Anh cứ sống trong tâm trạng rối bời như thế cho đến một ngày lại nhận được lá thư thứ hai của con gái. Thư chẳng viết gì, chỉ có một bài thơ với nhan đề Bài thơ đôi dép.
“Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
/ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
/ Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
/ Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau...
/ Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
/ Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
/ Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
/ Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu”.
Con gái anh thật sâu sắc. Nó đã giúp anh có được lời giải cho bài toán khó mà anh tự đặt ra trong cuộc đời mình. Khao khát có một đứa con trai đã khiến anh không làm chủ được mình nên mắc sai lầm.
Anh sẽ phải có trách nhiệm cùng với người đàn bà thứ hai nuôi dạy nó nên người. Còn hạnh phúc thật sự anh chỉ có được khi ở bên người vợ đã cùng anh đồng hành, chia ngọt sẻ bùi bao năm tháng. Ngày mai, anh sẽ về nhận lỗi cùng chị và các con...