đời phiêu bạc
10-17-2009, 05:49 PM
Trong những giây phút cận kề nguy hiểm, khi kẻ tội phạm quyết tâm thực hiện tội ác đến cùng, khi mũi dao của chúng luôn kề sát vào cổ con tin, lực lượng Công an phải hết sức mưu trí, dũng cảm. Thời gian gần đây, thủ đoạn của loại tội phạm này ngày càng manh động, chúng sẵn sàng gây thương tích thậm chí giết chết con tin. Nỗ lực cứu con tin đến cùng là phương châm hành động của các chiến sĩ Cảnh sát hình sự.
Kỳ 1: Hơn 5 giờ giải cứu con tin người Nhật
Vụ giải cứu con tin người nước ngoài cách đây gần mười năm tại Hà Nội, với quá trình hơn 5 tiếng đồng hồ bám đuổi từ Hà Nội lên sát biên giới Việt - Trung trên đoạn đường dài gần 200km, có thể nói là chiến công ngoạn mục của Cảnh sát hình sự Hà Nội.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/A1-87-14-10.jpg
Ngồi trong xe Tuấn vẫn lăm lăm con dao kề vào cháu bé
NGÀY KHÔNG THỂ QUÊN CỦA MỘT NGƯỜI MẸ NHẬT BẢN
Buổi sáng 20-4-1999, tai họa đã xảy ra với bà Sugimo Togeko, quốc tịch Nhật Bản, trú tại phòng T42, làng văn hóa Việt Nhật, số 14 Thụy Khuê, Hà Nội. Chồng bà là ông Sugimoto Satoshi, nhân viên Tổ chức hợp tác với nước ngoài của Chính phủ (OECF). Khoảng 10 giờ 30, khi ấy, bà Togeko bế đứa con mới bốn tháng tuổi là bé Torahiko trên tay. Bé đang ngủ say sưa. Bỗng một thanh niên nhào vào nhà, giằng đứa bé trên tay bà Togeko và chộp con dao nhọn gần đó kề sát vào cổ em bé, bắt bà phải đưa 3.000USD, nếu không hắn sẽ giết chết em bé. Trong cơn hoảng loạn vì sợ hãi, bà Togeko lập cập tìm trong túi xách được 340 ngàn yên Nhật, 200USD và một chiếc vòng ngọc trai đưa cho hắn, miệng không ngớt cầu xin hắn thả con bà ra. Cháu bé bị giật mình khóc thét lên, khiến bà mẹ lòng dạ rối bời. Bà không biết, trước đó kẻ đang ghì chặt con bà là Nguyễn Hoàng Tuấn, SN 1972, trú tổ 22B, phường Tân Thanh, TP. Thái Nguyên, đã thuê một chiếc taxi đến 14 Thụy Khuê và giả vờ là thợ sửa chữa máy lạnh để qua mặt lực lượng bảo vệ khu nhà.
Lúc đó, bảo vệ khu nhà đã phát hiện ra và điện báo khẩn cấp cho Công an quận Tây Hồ. Chỉ vài phút sau, toàn bộ khu nhà đã bị bao vây, và cũng chỉ sau đó vài phút, lực lượng Cảnh sát hình sự Hà Nội mà chủ công là Đội đặc nhiệm, do đại úy Nguyễn Việt Chức làm đội trưởng đã có mặt. Anh Chức hiện giờ là thượng tá, Phó phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội, Công an Hà Nội. Trong nhà, tên Tuấn không ngừng la hét, đòi phải cấp cho hắn một chiếc taxi, một người lái xe. Nếu đáp ứng những điều kiện trên, sau khi rời Hà Nội 5km, hắn sẽ trả lại cháu bé. Tuấn cảnh báo, muốn cháu bé được an toàn thì đừng có dại cài cắm công an giả làm lái xe bởi hắn sẽ không thể nói gì trước về sự an toàn của cháu bé. Bên ngoài, lực lượng công an bắc loa kêu gọi đầu hàng nhưng tên Tuấn chỉ cười nhạt. Lúc ấy, nhân dân kéo đến đông nghịt đoạn đường Thụy Khuê khiến hắn càng hoảng hốt, manh động.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/A5-87-14-10.jpg
Tiền và con dao gây án của Tuấn
Hơn 11 giờ trưa, việc dùng loa kêu gọi có vẻ chỉ làm đối tượng thêm cáu tiết. Đại úy Nguyễn Hữu Biên, công an quận Tây Hồ, khi ấy đang ngồi trong một lớp học, nhận được lệnh trở về đơn vị. Anh cũng chỉ kịp cởi bộ quân phục, vận vào người đồng phục của lái xe taxi hãng Hương Lúa, điều khiển chiếc ôtô mang BS: 29K-4561 đến để chở tên tội phạm... đi trốn.
Theo yêu cầu của đối tượng, anh Biên đánh xe vào sát chân cầu thang ngôi nhà. Lúc đó là khoảng 12 giờ, em bé khát sữa khóc ré lên từng hồi, trong khi tên Tuấn vẫn kề sát dao vào cổ bé. Vừa lên xe hắn đã bắt anh Biên lộn ngược túi để kiểm tra xem anh có phải là công an không, có mang theo vũ khí gì không. Anh Biên đã vào vai một anh lái xe cực chuẩn, khiến hắn không mảy may nghi ngờ. Trước khi hạ lệnh cho xe chạy, hắn còn bắt anh Biên tự tay thắt dây an toàn, bẻ cụp gương chiếu hậu để anh không thể quan sát được hắn làm gì ở đằng sau. Anh còn phải khởi động xe, thử tất cả các loại chức năng trên xe xem có chạy tốt không... Xe taxi chở tên Tuấn vù ra đường. Chiếc xe đi khuất, bà Togeko không còn đứng vững được nữa. Bà hoảng loạn, lo sợ tột cùng cho tính mạng đứa con còn đang ẵm ngửa.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/A7-87-14-10.jpg
Đồng chí Nguyễn Việt Chức (đứng cạnh cửa xe taxi) kêu tên Tuấn đầu hàng
NHỮNG GIÂY PHÚT NGHẸT THỞ
Hết địa phận Hà Nội, đối tượng bắt anh Biên đi ra Quốc lộ số 5 để xuống Hải Phòng. Nhưng đến địa phận xã Như Quỳnh, Hải Dương, hắn lại đổi ý, bắt anh phóng thật nhanh theo hướng Bắc Ninh để lên Lạng Sơn. Đã có lúc hắn bắt anh phải chạy với tốc độ 120km/giờ nhằm cắt đuôi đoàn giải cứu gồm 40 chiến sĩ cảnh sát đi trên mười xe máy và bốn ôtô ngụy trang. Thực ra, đã có những cơ hội thuận lợi trên suốt đoạn đường gần 200km để các anh ra tay hạ gục tên bắt cóc, nhưng đó là phương án cuối cùng, các anh vẫn cố gắng thuyết phục, cố gắng dùng lời lẽ mềm mỏng để mong hắn có cơ hội được khoan hồng. Việc phải nổ súng là bất đắc dĩ. Đoàn giải cứu khi thì vọt lên trên, khi thì ép sát, bóng dáng tên tội phạm luôn ở trong tầm ngắm của các anh. Nhưng Nguyễn Hoàng Tuấn là một kẻ liều lĩnh, quyết tâm thực hiện tội ác đến cùng. Mỗi lần được anh Chức thuyết phục, hắn lại cười nhạt, chửi thề ra vẻ bất cần. Anh Chức đã gần mười lần “nói chuyện” với hắn nhưng vô ích.
Là một người cha, Nguyễn Việt Chức cũng như những đồng đội khác của anh không thể cầm lòng khi thấy em bé khát sữa kêu khóc trong xe, dù ngồi trong ôtô kín mít nhưng tiếng khóc của bé vẫn lọt ra ngoài nghe buốt ruột buốt gan. Thế mà cũng phải năn nỉ mãi, tên Tuấn mới chịu mở cửa xe cho anh ném vào hộp sữa mà anh vừa vội mua bên đường. Quan sát đằng sau vẫn thấy đoàn giải cứu bám theo, Nguyễn Hoàng Tuấn tức tối thúc anh Biên chạy thật nhanh, có lúc hắn còn bắt anh tông thẳng xe vào xe máy đồng đội nhưng anh đã vào vai rất đạt, vừa khóc lóc van xin vừa mếu máo kể nghèo kể khổ về vợ con khiến có lúc đối tượng cũng chùng xuống.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/87-14-10.jpg
Tuấn được đưa đi cấp cứu
Xe đến thị trấn Đồng Bành, Lạng Sơn, tên Tuấn đồng ý để cháu bé lại nhưng với điều kiện phải cấp cho hắn một xe máy loại tốt và tất cả nhóm giải cứu phải lui lại 500m. Ngay lập tức, một chiếc xe Win đã nổ máy sẵn đợi hắn cạnh cửa taxi. Năm cảnh sát đặc nhiệm bò sát đến gần chiếc xe Win, chỉ chờ hắn lên xe là nổ súng. Nhưng việc đòi xe máy chỉ là “võ” của một tên tội phạm cáo già. Hắn bất ngờ bắt anh Biên tăng tốc lao thật nhanh về phía trước để vọt sang bên kia biên giới. Nhưng hắn không ngờ, trước đó, nhận được yêu cầu phối hợp truy bắt tội phạm, Công an Lạng Sơn đã bố trí những chiếc xe tải chắn đường, tạo ra tình huống tắc đường để giữ chân đối tượng. Mọi ngả đường dẫn tới cửa khẩu cũng được phong tỏa. Khoảng 15 giờ 15, chiếc xe anh Biên chở tên Tuấn cũng tới được ngã ba Than Muội, thuộc huyện Chi Lăng, Lạng Sơn, nhưng lại bị mấy chiếc xe tải chắn trước mặt, không thể nhúc nhích thêm được một phân nào nữa.
Một Cảnh sát giao thông Lạng Sơn tiến tới chiếc taxi kiểm tra giấy tờ như... bình thường, và cũng ra chuyện “lơ đãng” không nhìn thấy tên Tuấn ngồi sau đang ôm chặt cháu bé. Trong khi ấy thì một trinh sát bò sát chiếc taxi và... xì lốp. Anh Nguyễn Việt Chức lúc này đã đứng sát cửa sau phía bên trái, anh Thanh Hùng (hiện là Phó phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội, Công an Hà Nội) đứng bên phải. Việt Chức lại dùng chiêu thuyết phục tên Tuấn, hắn lại cười nhạt và chửi thề như thói quen cố hữu. Một phát đạn đanh gọn vang lên, găm vào cổ hắn, nhanh còn hơn chớp mắt, hắn trợn mắt sững sờ. Thế nhưng, tay cầm dao hắn vừa định đưa lên để sát hại em bé thì một phát đạn của Thanh Hùng đứng ở phía bên này bồi tiếp khiến hắn đổ gục xuống. Nguyễn Hữu Biên từ ghế trước nhào xuống ôm lấy cháu bé, và anh cứ để mặc cho những giọt nước mắt sung sướng tràn chảy trên gương mặt sương gió của mình.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/A6-87-14-10.jpg
Đồng chí Thanh Hùng đón cháu bé từ xe taxi
“CẢNH SÁT VIỆT NAM SINH RA CON TÔI LẦN NỮA...”
Trong niềm xúc động, bà Togeko không thốt được nên lời. Bà lắp bắp câu nói ấy khi đã ôm chặt đứa con bé bỏng trong tay. Bây giờ thì bé Torahiko đã hơn mười tuổi, ký ức của bé có lẽ không nhớ được gì nhưng chắc chắn, những câu chuyện về “hai nhà thiện xạ” Thanh Hùng và Nguyễn Việt Chức sẽ được mẹ bé kể thường xuyên và đó là một trong những câu chuyện cả đời này bà Togeko không bao giờ quên được. Một ký ức buồn nhưng cũng là đẹp mà bà và gia đình đã có ở đất nước Việt Nam, về những người Cảnh sát hình sự dũng cảm đã bảo vệ con bà đến cùng, đã sinh ra con bà một lần nữa. Sự kiện này làm nức lòng không chỉ nhân dân thủ đô mà còn làm kinh ngạc những người Nhật Bản đang sinh sống và học tập ở Việt Nam. Khi ấy, tùy viên cảnh sát Đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam - ông Anbe đã không ngớt lời khen ngợi lẫn cảm phục, pha chút ngạc nhiên với một thắc mắc rằng, Cảnh sát Việt Nam đã làm thế nào mà có thể giải cứu cháu bé an toàn, trong suốt hơn 5 tiếng đồng hồ, trên một đoạn đường dài gần 200km như vậy.
(Còn tiếp) đón xem ở đây nhá đọc xong nhấn thanks 1 cái nì :boss:===========================================>
Kỳ 1: Hơn 5 giờ giải cứu con tin người Nhật
Vụ giải cứu con tin người nước ngoài cách đây gần mười năm tại Hà Nội, với quá trình hơn 5 tiếng đồng hồ bám đuổi từ Hà Nội lên sát biên giới Việt - Trung trên đoạn đường dài gần 200km, có thể nói là chiến công ngoạn mục của Cảnh sát hình sự Hà Nội.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/A1-87-14-10.jpg
Ngồi trong xe Tuấn vẫn lăm lăm con dao kề vào cháu bé
NGÀY KHÔNG THỂ QUÊN CỦA MỘT NGƯỜI MẸ NHẬT BẢN
Buổi sáng 20-4-1999, tai họa đã xảy ra với bà Sugimo Togeko, quốc tịch Nhật Bản, trú tại phòng T42, làng văn hóa Việt Nhật, số 14 Thụy Khuê, Hà Nội. Chồng bà là ông Sugimoto Satoshi, nhân viên Tổ chức hợp tác với nước ngoài của Chính phủ (OECF). Khoảng 10 giờ 30, khi ấy, bà Togeko bế đứa con mới bốn tháng tuổi là bé Torahiko trên tay. Bé đang ngủ say sưa. Bỗng một thanh niên nhào vào nhà, giằng đứa bé trên tay bà Togeko và chộp con dao nhọn gần đó kề sát vào cổ em bé, bắt bà phải đưa 3.000USD, nếu không hắn sẽ giết chết em bé. Trong cơn hoảng loạn vì sợ hãi, bà Togeko lập cập tìm trong túi xách được 340 ngàn yên Nhật, 200USD và một chiếc vòng ngọc trai đưa cho hắn, miệng không ngớt cầu xin hắn thả con bà ra. Cháu bé bị giật mình khóc thét lên, khiến bà mẹ lòng dạ rối bời. Bà không biết, trước đó kẻ đang ghì chặt con bà là Nguyễn Hoàng Tuấn, SN 1972, trú tổ 22B, phường Tân Thanh, TP. Thái Nguyên, đã thuê một chiếc taxi đến 14 Thụy Khuê và giả vờ là thợ sửa chữa máy lạnh để qua mặt lực lượng bảo vệ khu nhà.
Lúc đó, bảo vệ khu nhà đã phát hiện ra và điện báo khẩn cấp cho Công an quận Tây Hồ. Chỉ vài phút sau, toàn bộ khu nhà đã bị bao vây, và cũng chỉ sau đó vài phút, lực lượng Cảnh sát hình sự Hà Nội mà chủ công là Đội đặc nhiệm, do đại úy Nguyễn Việt Chức làm đội trưởng đã có mặt. Anh Chức hiện giờ là thượng tá, Phó phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội, Công an Hà Nội. Trong nhà, tên Tuấn không ngừng la hét, đòi phải cấp cho hắn một chiếc taxi, một người lái xe. Nếu đáp ứng những điều kiện trên, sau khi rời Hà Nội 5km, hắn sẽ trả lại cháu bé. Tuấn cảnh báo, muốn cháu bé được an toàn thì đừng có dại cài cắm công an giả làm lái xe bởi hắn sẽ không thể nói gì trước về sự an toàn của cháu bé. Bên ngoài, lực lượng công an bắc loa kêu gọi đầu hàng nhưng tên Tuấn chỉ cười nhạt. Lúc ấy, nhân dân kéo đến đông nghịt đoạn đường Thụy Khuê khiến hắn càng hoảng hốt, manh động.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/A5-87-14-10.jpg
Tiền và con dao gây án của Tuấn
Hơn 11 giờ trưa, việc dùng loa kêu gọi có vẻ chỉ làm đối tượng thêm cáu tiết. Đại úy Nguyễn Hữu Biên, công an quận Tây Hồ, khi ấy đang ngồi trong một lớp học, nhận được lệnh trở về đơn vị. Anh cũng chỉ kịp cởi bộ quân phục, vận vào người đồng phục của lái xe taxi hãng Hương Lúa, điều khiển chiếc ôtô mang BS: 29K-4561 đến để chở tên tội phạm... đi trốn.
Theo yêu cầu của đối tượng, anh Biên đánh xe vào sát chân cầu thang ngôi nhà. Lúc đó là khoảng 12 giờ, em bé khát sữa khóc ré lên từng hồi, trong khi tên Tuấn vẫn kề sát dao vào cổ bé. Vừa lên xe hắn đã bắt anh Biên lộn ngược túi để kiểm tra xem anh có phải là công an không, có mang theo vũ khí gì không. Anh Biên đã vào vai một anh lái xe cực chuẩn, khiến hắn không mảy may nghi ngờ. Trước khi hạ lệnh cho xe chạy, hắn còn bắt anh Biên tự tay thắt dây an toàn, bẻ cụp gương chiếu hậu để anh không thể quan sát được hắn làm gì ở đằng sau. Anh còn phải khởi động xe, thử tất cả các loại chức năng trên xe xem có chạy tốt không... Xe taxi chở tên Tuấn vù ra đường. Chiếc xe đi khuất, bà Togeko không còn đứng vững được nữa. Bà hoảng loạn, lo sợ tột cùng cho tính mạng đứa con còn đang ẵm ngửa.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/A7-87-14-10.jpg
Đồng chí Nguyễn Việt Chức (đứng cạnh cửa xe taxi) kêu tên Tuấn đầu hàng
NHỮNG GIÂY PHÚT NGHẸT THỞ
Hết địa phận Hà Nội, đối tượng bắt anh Biên đi ra Quốc lộ số 5 để xuống Hải Phòng. Nhưng đến địa phận xã Như Quỳnh, Hải Dương, hắn lại đổi ý, bắt anh phóng thật nhanh theo hướng Bắc Ninh để lên Lạng Sơn. Đã có lúc hắn bắt anh phải chạy với tốc độ 120km/giờ nhằm cắt đuôi đoàn giải cứu gồm 40 chiến sĩ cảnh sát đi trên mười xe máy và bốn ôtô ngụy trang. Thực ra, đã có những cơ hội thuận lợi trên suốt đoạn đường gần 200km để các anh ra tay hạ gục tên bắt cóc, nhưng đó là phương án cuối cùng, các anh vẫn cố gắng thuyết phục, cố gắng dùng lời lẽ mềm mỏng để mong hắn có cơ hội được khoan hồng. Việc phải nổ súng là bất đắc dĩ. Đoàn giải cứu khi thì vọt lên trên, khi thì ép sát, bóng dáng tên tội phạm luôn ở trong tầm ngắm của các anh. Nhưng Nguyễn Hoàng Tuấn là một kẻ liều lĩnh, quyết tâm thực hiện tội ác đến cùng. Mỗi lần được anh Chức thuyết phục, hắn lại cười nhạt, chửi thề ra vẻ bất cần. Anh Chức đã gần mười lần “nói chuyện” với hắn nhưng vô ích.
Là một người cha, Nguyễn Việt Chức cũng như những đồng đội khác của anh không thể cầm lòng khi thấy em bé khát sữa kêu khóc trong xe, dù ngồi trong ôtô kín mít nhưng tiếng khóc của bé vẫn lọt ra ngoài nghe buốt ruột buốt gan. Thế mà cũng phải năn nỉ mãi, tên Tuấn mới chịu mở cửa xe cho anh ném vào hộp sữa mà anh vừa vội mua bên đường. Quan sát đằng sau vẫn thấy đoàn giải cứu bám theo, Nguyễn Hoàng Tuấn tức tối thúc anh Biên chạy thật nhanh, có lúc hắn còn bắt anh tông thẳng xe vào xe máy đồng đội nhưng anh đã vào vai rất đạt, vừa khóc lóc van xin vừa mếu máo kể nghèo kể khổ về vợ con khiến có lúc đối tượng cũng chùng xuống.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/87-14-10.jpg
Tuấn được đưa đi cấp cứu
Xe đến thị trấn Đồng Bành, Lạng Sơn, tên Tuấn đồng ý để cháu bé lại nhưng với điều kiện phải cấp cho hắn một xe máy loại tốt và tất cả nhóm giải cứu phải lui lại 500m. Ngay lập tức, một chiếc xe Win đã nổ máy sẵn đợi hắn cạnh cửa taxi. Năm cảnh sát đặc nhiệm bò sát đến gần chiếc xe Win, chỉ chờ hắn lên xe là nổ súng. Nhưng việc đòi xe máy chỉ là “võ” của một tên tội phạm cáo già. Hắn bất ngờ bắt anh Biên tăng tốc lao thật nhanh về phía trước để vọt sang bên kia biên giới. Nhưng hắn không ngờ, trước đó, nhận được yêu cầu phối hợp truy bắt tội phạm, Công an Lạng Sơn đã bố trí những chiếc xe tải chắn đường, tạo ra tình huống tắc đường để giữ chân đối tượng. Mọi ngả đường dẫn tới cửa khẩu cũng được phong tỏa. Khoảng 15 giờ 15, chiếc xe anh Biên chở tên Tuấn cũng tới được ngã ba Than Muội, thuộc huyện Chi Lăng, Lạng Sơn, nhưng lại bị mấy chiếc xe tải chắn trước mặt, không thể nhúc nhích thêm được một phân nào nữa.
Một Cảnh sát giao thông Lạng Sơn tiến tới chiếc taxi kiểm tra giấy tờ như... bình thường, và cũng ra chuyện “lơ đãng” không nhìn thấy tên Tuấn ngồi sau đang ôm chặt cháu bé. Trong khi ấy thì một trinh sát bò sát chiếc taxi và... xì lốp. Anh Nguyễn Việt Chức lúc này đã đứng sát cửa sau phía bên trái, anh Thanh Hùng (hiện là Phó phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội, Công an Hà Nội) đứng bên phải. Việt Chức lại dùng chiêu thuyết phục tên Tuấn, hắn lại cười nhạt và chửi thề như thói quen cố hữu. Một phát đạn đanh gọn vang lên, găm vào cổ hắn, nhanh còn hơn chớp mắt, hắn trợn mắt sững sờ. Thế nhưng, tay cầm dao hắn vừa định đưa lên để sát hại em bé thì một phát đạn của Thanh Hùng đứng ở phía bên này bồi tiếp khiến hắn đổ gục xuống. Nguyễn Hữu Biên từ ghế trước nhào xuống ôm lấy cháu bé, và anh cứ để mặc cho những giọt nước mắt sung sướng tràn chảy trên gương mặt sương gió của mình.
http://www.congan.com.vn/dulieu/Phong_su/A6-87-14-10.jpg
Đồng chí Thanh Hùng đón cháu bé từ xe taxi
“CẢNH SÁT VIỆT NAM SINH RA CON TÔI LẦN NỮA...”
Trong niềm xúc động, bà Togeko không thốt được nên lời. Bà lắp bắp câu nói ấy khi đã ôm chặt đứa con bé bỏng trong tay. Bây giờ thì bé Torahiko đã hơn mười tuổi, ký ức của bé có lẽ không nhớ được gì nhưng chắc chắn, những câu chuyện về “hai nhà thiện xạ” Thanh Hùng và Nguyễn Việt Chức sẽ được mẹ bé kể thường xuyên và đó là một trong những câu chuyện cả đời này bà Togeko không bao giờ quên được. Một ký ức buồn nhưng cũng là đẹp mà bà và gia đình đã có ở đất nước Việt Nam, về những người Cảnh sát hình sự dũng cảm đã bảo vệ con bà đến cùng, đã sinh ra con bà một lần nữa. Sự kiện này làm nức lòng không chỉ nhân dân thủ đô mà còn làm kinh ngạc những người Nhật Bản đang sinh sống và học tập ở Việt Nam. Khi ấy, tùy viên cảnh sát Đại sứ quán Nhật Bản tại Việt Nam - ông Anbe đã không ngớt lời khen ngợi lẫn cảm phục, pha chút ngạc nhiên với một thắc mắc rằng, Cảnh sát Việt Nam đã làm thế nào mà có thể giải cứu cháu bé an toàn, trong suốt hơn 5 tiếng đồng hồ, trên một đoạn đường dài gần 200km như vậy.
(Còn tiếp) đón xem ở đây nhá đọc xong nhấn thanks 1 cái nì :boss:===========================================>