kira
01-06-2010, 01:48 AM
Cưới người yêu hay cô gái mang bầu với mình?
Dù tôi cưới ai, bỏ ai thì cũng vẫn mang tội. Dù vậy, tôi vẫn không biết nên làm gì, giữ trọn tình với người mình yêu hay đành từ bỏ để khỏi thất đức với cô gái kia.
Chỉ còn hai tháng nữa là đến ngày thành hôn mà hai họ ấn định cho tôi và người con gái tôi yêu từ ba năm nay, nhưng một rắc rối lớn đã xảy đến khiến hạnh phúc có cơ rời bỏ tôi mãi mãi. Với gia đình tôi, đám cưới nhất định sẽ diễn ra, có điều trái khoáy là cô dâu có thể là người khác.
Tình yêu của chúng tôi từ lâu đã được hai bên gia đình ủng hộ. Bố mẹ tôi rất quý em và rất mong mỏi sau khi cưới nhau vào mùa thu này, chúng tôi sẽ nhanh chóng cho các cụ một đứa cháu. Tuy chưa làm lễ ăn hỏi (lễ này chúng tôi dự định tổ chức gần ngày cưới luôn cho tiện) nhưng hai họ đã ấn định ngày thành hôn cho chúng tôi vào đầu tháng 11 dương lịch tới. Tôi và em đã mua sắm được khá nhiều thứ cho cuộc sống chung và cũng đã đặt lịch đi chụp ảnh cưới.
Nhưng rồi vì một lầm lỡ của tôi, mọi sự thay đổi. Hai tháng trước, trong một lần không kìm được mình, tôi đã lên giường với Hằng, em họ thằng bạn. Nếu so với bạn gái tôi, cô ấy là người đến trước, nhưng tôi không yêu dù cô có ngoại hình hấp dẫn. Khi biết tôi “có nơi có chốn”, những lúc có cơ hội, Hằng vẫn tiếp cận và bày tỏ tình cảm với tôi. Cô nói rằng bất cứ khi nào tôi nghĩ lại, hoặc tôi lỡ dở trong tình duyên… đều có thể đến với cô ấy. Hằng luôn nói, thật bất công khi cô ấy chẳng thua kém gì bạn gái tôi, thậm chí còn có nhiều điểm hơn, lại đến trước, mà không được tôi yêu. Tuy lịch sự với Hằng, nhưng tôi nghĩ rằng cách cư xử của mình đủ rõ ràng để cô không nghĩ là mình không dứt khoát.
http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thanhnhan/20090828/ds2908091.jpg Nếu đặt lên bàn cân, tình cảm của tôi nghiêng về bạn gái, nhưng mọi việc không đơn giản như vậy.
Đêm ấy, khi tôi đã say trong cuộc liên hoan ở nhà thằng bạn thì Hằng xuất hiện, mang sang cho bác (là bố bạn tôi) một số đồ. Cô ăn mặc khá ‘’cẩu thả” nhưng sexy, khiến tôi, dưới tác dụng của men rượu, cứ hút mắt vào cô. Dù đã say, tôi vẫn biết thế là khiếm nhã nên quyết định chào về. Mẹ bạn tôi, vốn rất quý tôi, tỏ ra lo lắng rằng tôi như thế thì đi xe máy có an toàn không. Thế là Hằng nhanh nhảu bảo sẽ đưa tôi về, vì tiện đường và vì cô ấy có xe hơi. Tôi từ chối nhưng cô vẫn hô mấy người dìu tôi lên xe. Thực ra tôi biết mình không say đến mức không thể đi xe máy về, nhưng chẳng hiểu sao chỉ phản đối rất yếu ớt và rốt cục thì ở trên xe của Hằng. Đi một đoạn, cô dừng xe, ra sau bảo để xem tôi có ổn không, sờ trán, nới cúc áo và bảo xoa dầu cho tôi, dù tôi nói không cần. Rồi cô ôm chầm lấy tôi hôn, bày tỏ sự khao khát, yêu thương với tôi. Sự gần gũi của thân hình đầy sức sống ấy khiến tôi bị đắm chìm. Thế là Hằng nhanh chóng lái xe đến một nhà nghỉ, và chúng tôi qua đêm ở đó.
Sau đêm đó, tôi đã tự sỉ vả mình ghê gớm. Tôi không trách gì Hằng, mà xác định lỗi là ở tôi. Tôi nói thẳng với Hằng là không nên gặp nhau nữa, bởi tôi sắp cưới vợ và tôi chỉ yêu vị hôn thê của mình, dù Hằng khóc, nói rằng đã trao cả thân thể và trái tim cho tôi. Rồi cô ấy nín và ra về. Tôi nghĩ mọi chuyện rốt cục cũng qua và tôi sẽ lấy chuyện này làm kinh nghiệm để đời.
Nhưng cách đây vài tuần, Hằng gặp tôi cho biết cô đã có thai, con của tôi. Hằng nói do một vấn đề gì đó ở cơ thể cô, cô được khuyến cáo không phá thai nếu không muốn gặp nguy hiểm hoặc vô sinh, rằng đại gia đình cô đã biết chuyện và đều hy vọng đứa trẻ có cha. Tôi choáng váng, không ngờ chuyện lại đến thế. Tôi nói cô tạm thời đừng làm gì, để tôi suy nghĩ cách giải quyết. Nhưng tôi chưa kịp nghĩ thì cả gia đình tôi và vợ chưa cưới của tôi đã được nhà Hằng cho biết chuyện. Khỏi phải nói tôi đã trở thành kẻ tội đồ như thế nào. Người yêu tôi khóc ngất đi và không muốn gặp tôi, nhưng sau đó mấy ngày em nói, em quá yêu tôi nên sẽ bỏ qua tất cả để cưới nhau như dự định, chỉ cần tôi không bao giờ lặp lại sai lầm nữa.
Nhưng bi kịch của tôi là tôi không được tự do tiếp nhận sự bao dung, tha thứ của em. Bố mẹ tôi dù rất thương và muốn có em làm dâu nhưng lại cho rằng, tôi phải chịu trách nhiệm với Hằng và đứa bé, hôn nhân có bất hạnh thì cũng phải chịu vì đó là cái giá tôi phải trả cho sự hư hỏng của mình. Gia đình bên Hằng cũng gây sức ép rất lớn.
Mọi người ép tôi mà không nghĩ rằng, tôi đâu chỉ phải chịu trách nhiệm với mỗi Hằng. Còn người yêu tôi nữa, em cũng có quyền đòi hỏi tôi phải có trách nhiệm với cuộc đời em. Nếu em bị tước đi hạnh phúc chỉ vì một lỗi không phải của mình thì có phải bất công không. Bố mẹ em, dù rất phẫn nộ với tôi, cũng đã gọi tôi sang nói chuyện và bảo thẳng, nếu cưới cô gái kia tức là tôi giết em, người mà tôi yêu. “Cả hai người con gái đều có lý do để đòi cháu có trách nhiệm, nhưng con gái tôi một là nó không làm gì sai, hai là cháu yêu nó, như thế cũng đủ biết nếu đặt lên bàn cân, bên nào nặng hơn. Dù cháu cưới ai thì cũng có một người con gái khổ, nhưng nếu cưới người cháu không yêu, ngoài một người con gái còn có thêm cả cháu khổ nữa”.
Vâng, nếu theo phân tích đó thì hay dở đã quá rõ ràng, vả lại ý ông cũng là khao khát của chính tôi. Đúng là quá rõ bên nào nặng hơn khi đặt lên bàn cân nếu như không tính đến một yếu tố: đứa con trong bụng Hằng. Nếu cô chịu bỏ nó đi thì ra một nhẽ, nhưng nếu cô sinh nó ra, đó là con tôi, máu mủ của tôi, thật không đành lòng để nó lớn lên trong sự oán hờn của mẹ và sự dèm pha của người đời. Tôi đã thử nói với Hằng rằng nếu cô nhất định sinh con, tôi có thể nhận nuôi nó, hoặc chu cấp cho nó, nhưng cô ta nói nếu tôi không cưới cô, đứa con ấy sẽ không được dính dáng gì đến bố, và nó sẽ căm hận bố suốt đời vì đã ruồng rẫy mẹ nó.
Hiện nay, cả ba gia đình (của tôi, của em và của Hằng) đều vừa giận dữ, oán trách vừa không ngừng “tấn công”, lôi kéo tôi. Cộng thêm sự kết tội của bản thân, tôi thấy ngạt thở. Tôi nghĩ nát óc không nghĩ được một kế nào vẹn toàn, chọn hướng nào cũng đau thương mất mát.
Các bạn là người ngoài cuộc, có cái nhìn khách quan, xin hãy phân tích giúp tôi làm thế nào cho phải đạo, và để cuộc sống sau này không trở thành địa ngục?
http://www.baodatviet.vn/Home/doisong/Cuoi-nguoi-yeu-hay-co-gai-mang-bau-voi-minh/20098/56271.datviet
Dù tôi cưới ai, bỏ ai thì cũng vẫn mang tội. Dù vậy, tôi vẫn không biết nên làm gì, giữ trọn tình với người mình yêu hay đành từ bỏ để khỏi thất đức với cô gái kia.
Chỉ còn hai tháng nữa là đến ngày thành hôn mà hai họ ấn định cho tôi và người con gái tôi yêu từ ba năm nay, nhưng một rắc rối lớn đã xảy đến khiến hạnh phúc có cơ rời bỏ tôi mãi mãi. Với gia đình tôi, đám cưới nhất định sẽ diễn ra, có điều trái khoáy là cô dâu có thể là người khác.
Tình yêu của chúng tôi từ lâu đã được hai bên gia đình ủng hộ. Bố mẹ tôi rất quý em và rất mong mỏi sau khi cưới nhau vào mùa thu này, chúng tôi sẽ nhanh chóng cho các cụ một đứa cháu. Tuy chưa làm lễ ăn hỏi (lễ này chúng tôi dự định tổ chức gần ngày cưới luôn cho tiện) nhưng hai họ đã ấn định ngày thành hôn cho chúng tôi vào đầu tháng 11 dương lịch tới. Tôi và em đã mua sắm được khá nhiều thứ cho cuộc sống chung và cũng đã đặt lịch đi chụp ảnh cưới.
Nhưng rồi vì một lầm lỡ của tôi, mọi sự thay đổi. Hai tháng trước, trong một lần không kìm được mình, tôi đã lên giường với Hằng, em họ thằng bạn. Nếu so với bạn gái tôi, cô ấy là người đến trước, nhưng tôi không yêu dù cô có ngoại hình hấp dẫn. Khi biết tôi “có nơi có chốn”, những lúc có cơ hội, Hằng vẫn tiếp cận và bày tỏ tình cảm với tôi. Cô nói rằng bất cứ khi nào tôi nghĩ lại, hoặc tôi lỡ dở trong tình duyên… đều có thể đến với cô ấy. Hằng luôn nói, thật bất công khi cô ấy chẳng thua kém gì bạn gái tôi, thậm chí còn có nhiều điểm hơn, lại đến trước, mà không được tôi yêu. Tuy lịch sự với Hằng, nhưng tôi nghĩ rằng cách cư xử của mình đủ rõ ràng để cô không nghĩ là mình không dứt khoát.
http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/thanhnhan/20090828/ds2908091.jpg Nếu đặt lên bàn cân, tình cảm của tôi nghiêng về bạn gái, nhưng mọi việc không đơn giản như vậy.
Đêm ấy, khi tôi đã say trong cuộc liên hoan ở nhà thằng bạn thì Hằng xuất hiện, mang sang cho bác (là bố bạn tôi) một số đồ. Cô ăn mặc khá ‘’cẩu thả” nhưng sexy, khiến tôi, dưới tác dụng của men rượu, cứ hút mắt vào cô. Dù đã say, tôi vẫn biết thế là khiếm nhã nên quyết định chào về. Mẹ bạn tôi, vốn rất quý tôi, tỏ ra lo lắng rằng tôi như thế thì đi xe máy có an toàn không. Thế là Hằng nhanh nhảu bảo sẽ đưa tôi về, vì tiện đường và vì cô ấy có xe hơi. Tôi từ chối nhưng cô vẫn hô mấy người dìu tôi lên xe. Thực ra tôi biết mình không say đến mức không thể đi xe máy về, nhưng chẳng hiểu sao chỉ phản đối rất yếu ớt và rốt cục thì ở trên xe của Hằng. Đi một đoạn, cô dừng xe, ra sau bảo để xem tôi có ổn không, sờ trán, nới cúc áo và bảo xoa dầu cho tôi, dù tôi nói không cần. Rồi cô ôm chầm lấy tôi hôn, bày tỏ sự khao khát, yêu thương với tôi. Sự gần gũi của thân hình đầy sức sống ấy khiến tôi bị đắm chìm. Thế là Hằng nhanh chóng lái xe đến một nhà nghỉ, và chúng tôi qua đêm ở đó.
Sau đêm đó, tôi đã tự sỉ vả mình ghê gớm. Tôi không trách gì Hằng, mà xác định lỗi là ở tôi. Tôi nói thẳng với Hằng là không nên gặp nhau nữa, bởi tôi sắp cưới vợ và tôi chỉ yêu vị hôn thê của mình, dù Hằng khóc, nói rằng đã trao cả thân thể và trái tim cho tôi. Rồi cô ấy nín và ra về. Tôi nghĩ mọi chuyện rốt cục cũng qua và tôi sẽ lấy chuyện này làm kinh nghiệm để đời.
Nhưng cách đây vài tuần, Hằng gặp tôi cho biết cô đã có thai, con của tôi. Hằng nói do một vấn đề gì đó ở cơ thể cô, cô được khuyến cáo không phá thai nếu không muốn gặp nguy hiểm hoặc vô sinh, rằng đại gia đình cô đã biết chuyện và đều hy vọng đứa trẻ có cha. Tôi choáng váng, không ngờ chuyện lại đến thế. Tôi nói cô tạm thời đừng làm gì, để tôi suy nghĩ cách giải quyết. Nhưng tôi chưa kịp nghĩ thì cả gia đình tôi và vợ chưa cưới của tôi đã được nhà Hằng cho biết chuyện. Khỏi phải nói tôi đã trở thành kẻ tội đồ như thế nào. Người yêu tôi khóc ngất đi và không muốn gặp tôi, nhưng sau đó mấy ngày em nói, em quá yêu tôi nên sẽ bỏ qua tất cả để cưới nhau như dự định, chỉ cần tôi không bao giờ lặp lại sai lầm nữa.
Nhưng bi kịch của tôi là tôi không được tự do tiếp nhận sự bao dung, tha thứ của em. Bố mẹ tôi dù rất thương và muốn có em làm dâu nhưng lại cho rằng, tôi phải chịu trách nhiệm với Hằng và đứa bé, hôn nhân có bất hạnh thì cũng phải chịu vì đó là cái giá tôi phải trả cho sự hư hỏng của mình. Gia đình bên Hằng cũng gây sức ép rất lớn.
Mọi người ép tôi mà không nghĩ rằng, tôi đâu chỉ phải chịu trách nhiệm với mỗi Hằng. Còn người yêu tôi nữa, em cũng có quyền đòi hỏi tôi phải có trách nhiệm với cuộc đời em. Nếu em bị tước đi hạnh phúc chỉ vì một lỗi không phải của mình thì có phải bất công không. Bố mẹ em, dù rất phẫn nộ với tôi, cũng đã gọi tôi sang nói chuyện và bảo thẳng, nếu cưới cô gái kia tức là tôi giết em, người mà tôi yêu. “Cả hai người con gái đều có lý do để đòi cháu có trách nhiệm, nhưng con gái tôi một là nó không làm gì sai, hai là cháu yêu nó, như thế cũng đủ biết nếu đặt lên bàn cân, bên nào nặng hơn. Dù cháu cưới ai thì cũng có một người con gái khổ, nhưng nếu cưới người cháu không yêu, ngoài một người con gái còn có thêm cả cháu khổ nữa”.
Vâng, nếu theo phân tích đó thì hay dở đã quá rõ ràng, vả lại ý ông cũng là khao khát của chính tôi. Đúng là quá rõ bên nào nặng hơn khi đặt lên bàn cân nếu như không tính đến một yếu tố: đứa con trong bụng Hằng. Nếu cô chịu bỏ nó đi thì ra một nhẽ, nhưng nếu cô sinh nó ra, đó là con tôi, máu mủ của tôi, thật không đành lòng để nó lớn lên trong sự oán hờn của mẹ và sự dèm pha của người đời. Tôi đã thử nói với Hằng rằng nếu cô nhất định sinh con, tôi có thể nhận nuôi nó, hoặc chu cấp cho nó, nhưng cô ta nói nếu tôi không cưới cô, đứa con ấy sẽ không được dính dáng gì đến bố, và nó sẽ căm hận bố suốt đời vì đã ruồng rẫy mẹ nó.
Hiện nay, cả ba gia đình (của tôi, của em và của Hằng) đều vừa giận dữ, oán trách vừa không ngừng “tấn công”, lôi kéo tôi. Cộng thêm sự kết tội của bản thân, tôi thấy ngạt thở. Tôi nghĩ nát óc không nghĩ được một kế nào vẹn toàn, chọn hướng nào cũng đau thương mất mát.
Các bạn là người ngoài cuộc, có cái nhìn khách quan, xin hãy phân tích giúp tôi làm thế nào cho phải đạo, và để cuộc sống sau này không trở thành địa ngục?
http://www.baodatviet.vn/Home/doisong/Cuoi-nguoi-yeu-hay-co-gai-mang-bau-voi-minh/20098/56271.datviet