phanlinhlinh
05-07-2010, 06:53 PM
Một chút yêu thương còn trong em xin trả hết cho anh, một người mà em không dám yêu hay nói đúng hơn anh chỉ là giấc mơ... Cái gì tàn nhẫn anh cũng dành cho em hết, đau lắm rồi anh ơi. Em không còn nhớ hay thương ai nữa, không phải vì em không còn tự tin yêu ai mà em không muốn bước trong những đam mê mà em biết sau đó em chỉ là kẻ thất bại trong tình đời.
Có lẽ em ngộ nhận đó là tình yêu nhưng em biết đó không là tình bạn như trước... Ôi có sự thật nào đau hơn không anh? Em sai rồi sao khi dành cho anh một chút yêu thương nhưng không trọn vẹn như bao người con gái khác vì trong em còn quá nhiều mâu thuẫn. Không phải em yêu ai khác mà vì ngày xưa, 3 năm trước em yêu một người nhưng tình yêu của em không trọn như bao đôi khác, chưa tình nồng thì tan như một giấc mơ, một giấc mơ buồn. Ngày gặp anh ấy là vào mùa thu, nhưng rồi sau một năm thì tình yêu của em chết cũng vào mùa thu buồn...
Lần đầu tiên trong đời cô gái 19 tuổi khóc cho một tình yêu đầu. Em là người nói lời chia tay nhưng không ngờ em không sao vượt qua dễ dàng, em trách mình... 3 tháng sau người ta đi cưới vợ, em cũng chúc mừng dù nghe tim đau lắm. Một tuần sau anh ấy tìm gặp em để xin lỗi em vì trước khi tụi em chia tay anh ấy có quan hệ với một người khác... nhưng vì tuổi trẻ nên em không tha thứ còn nói rất nặng lời. Trước khi bước đi em còn nói ''suốt đời tôi không bao giờ tha thứ'', anh ấy chỉ nhìn em và nói lại mà em còn nhớ ''mãi mãi em sẽ không quên anh đâu nếu em không tha thứ...''
http://img20.24h.com.vn/upload/2-2010/images/2010-05-03/1272852619-em-xin-loi-2.jpg
Tạm biệt tình bạn... và một tình yêu không trọn vẹn, một ngày nào đó anh sẽ hiểu!!
Em đã cố gắng sống cho một cuộc đời không mấy hạnh phúc của em nhưng không ngờ một tuần sau em nhận tin anh ấy mãi mãi ra đi... Em chết lặng như người mất hồn, em chỉ thấy nguyền rủa chính em vì nếu tha thứ hay nói lời gì đó chắc có lẽ em sẽ không buồn như bây giờ, sau đó em biết rằng anh ấy bị ung thư não giai đoạn thứ 2, anh ấy đã cố gắng để không làm buồn những người anh ấy yêu thương...
Từ ngày anh ấy mất em tự hứa với mình không yêu ai và đến với ai trước 25 tuổi... 3 năm qua em đã từ chối nhiều người dù bạn bè em có người yêu hay đã lập gia đình. Ngày gặp anh, anh cho em một chút gì đó mong manh trong tiềm thức yêu thương, ngồi cạnh bên anh em thấy mình vui vui, dù lúc ấy anh xa lạ với em. Anh có nụ cười đẹp lắm anh à! Nụ cười ấy làm em nhớ suốt đời, anh có nụ cười giống như nụ cười anh ấy cười với em lúc xưa, thấy nụ cười ấy em lại đau lắm. Chúng ta làm những người bạn tốt nhưng số phận thật trêu người ta vậy, hình như là giữa chúng ta không phải là bạn mà nó có cái gì không còn là tình bạn. Em biết nhưng em không thể... không phải vì em không chấp nhận mà em không dám nhận nó đâu anh. Em không dám yêu anh, vì anh giống như giấc mơ - một giấc mơ thật buồn trong em...
Em tin một ngày nào đó anh sẽ hiểu, sẽ đủ tự tin đứng trước em như anh đã từng ước... Khi đó em cũng sẽ là con bé ''D'' như ngày nào mà cười với anh như hai người bạn tốt. Từ nay không còn ai gọi cái biệt danh ''KEO KIỆT KI BO'' mà em hay gọi nữa, hay là ông già khó tính... Em chúc anh luôn hạnh phúc, bình an...! Em tặng anh một bài thơ anh đọc sẽ hiểu...
'Tình em luôn tha thiết
Nhưng chưa đủ dạt dào
Xây bến bờ hạnh phúc
Chấp cánh một tình yêu''
Tạm biệt tình bạn... và một tình yêu không trọn vẹn, một ngày nào đó anh sẽ hiểu!!
Có lẽ em ngộ nhận đó là tình yêu nhưng em biết đó không là tình bạn như trước... Ôi có sự thật nào đau hơn không anh? Em sai rồi sao khi dành cho anh một chút yêu thương nhưng không trọn vẹn như bao người con gái khác vì trong em còn quá nhiều mâu thuẫn. Không phải em yêu ai khác mà vì ngày xưa, 3 năm trước em yêu một người nhưng tình yêu của em không trọn như bao đôi khác, chưa tình nồng thì tan như một giấc mơ, một giấc mơ buồn. Ngày gặp anh ấy là vào mùa thu, nhưng rồi sau một năm thì tình yêu của em chết cũng vào mùa thu buồn...
Lần đầu tiên trong đời cô gái 19 tuổi khóc cho một tình yêu đầu. Em là người nói lời chia tay nhưng không ngờ em không sao vượt qua dễ dàng, em trách mình... 3 tháng sau người ta đi cưới vợ, em cũng chúc mừng dù nghe tim đau lắm. Một tuần sau anh ấy tìm gặp em để xin lỗi em vì trước khi tụi em chia tay anh ấy có quan hệ với một người khác... nhưng vì tuổi trẻ nên em không tha thứ còn nói rất nặng lời. Trước khi bước đi em còn nói ''suốt đời tôi không bao giờ tha thứ'', anh ấy chỉ nhìn em và nói lại mà em còn nhớ ''mãi mãi em sẽ không quên anh đâu nếu em không tha thứ...''
http://img20.24h.com.vn/upload/2-2010/images/2010-05-03/1272852619-em-xin-loi-2.jpg
Tạm biệt tình bạn... và một tình yêu không trọn vẹn, một ngày nào đó anh sẽ hiểu!!
Em đã cố gắng sống cho một cuộc đời không mấy hạnh phúc của em nhưng không ngờ một tuần sau em nhận tin anh ấy mãi mãi ra đi... Em chết lặng như người mất hồn, em chỉ thấy nguyền rủa chính em vì nếu tha thứ hay nói lời gì đó chắc có lẽ em sẽ không buồn như bây giờ, sau đó em biết rằng anh ấy bị ung thư não giai đoạn thứ 2, anh ấy đã cố gắng để không làm buồn những người anh ấy yêu thương...
Từ ngày anh ấy mất em tự hứa với mình không yêu ai và đến với ai trước 25 tuổi... 3 năm qua em đã từ chối nhiều người dù bạn bè em có người yêu hay đã lập gia đình. Ngày gặp anh, anh cho em một chút gì đó mong manh trong tiềm thức yêu thương, ngồi cạnh bên anh em thấy mình vui vui, dù lúc ấy anh xa lạ với em. Anh có nụ cười đẹp lắm anh à! Nụ cười ấy làm em nhớ suốt đời, anh có nụ cười giống như nụ cười anh ấy cười với em lúc xưa, thấy nụ cười ấy em lại đau lắm. Chúng ta làm những người bạn tốt nhưng số phận thật trêu người ta vậy, hình như là giữa chúng ta không phải là bạn mà nó có cái gì không còn là tình bạn. Em biết nhưng em không thể... không phải vì em không chấp nhận mà em không dám nhận nó đâu anh. Em không dám yêu anh, vì anh giống như giấc mơ - một giấc mơ thật buồn trong em...
Em tin một ngày nào đó anh sẽ hiểu, sẽ đủ tự tin đứng trước em như anh đã từng ước... Khi đó em cũng sẽ là con bé ''D'' như ngày nào mà cười với anh như hai người bạn tốt. Từ nay không còn ai gọi cái biệt danh ''KEO KIỆT KI BO'' mà em hay gọi nữa, hay là ông già khó tính... Em chúc anh luôn hạnh phúc, bình an...! Em tặng anh một bài thơ anh đọc sẽ hiểu...
'Tình em luôn tha thiết
Nhưng chưa đủ dạt dào
Xây bến bờ hạnh phúc
Chấp cánh một tình yêu''
Tạm biệt tình bạn... và một tình yêu không trọn vẹn, một ngày nào đó anh sẽ hiểu!!