Casanova
06-07-2010, 06:18 PM
Tôi lập đàn cúng chiêu hồn ròng rã
Gọi tình yêu nhập lại trái tim người
Khật khừ áng văn đầy mộng mị
Tôi âm thầm tế sống luôn tôi
Hắt ly rượu trắng đời nhau thả huyệt
Mồ đã đắp - Tình đã chết
Hoàng hôn gió, buồn da diết câu kinh cầu văng vẳng...
Hút mắt nghe vòm nắng chở biệt ly...
...Tôi thường lên khu nghĩa trang Phật giáo trên đường Tây Sơn vào mỗi cuối tuần. Khi thì bình minh, lúc chiều buông nắng. Những ngày oi bức hay se lạnh, vẫn thong dong tay bó nhang, tay chai nước và mâm ngũ quả để đi viếng mộ.
Dọc hai bên đường vào khu mộ, rậm rạp cỏ hoang ven bờ xanh rì. Nói như một người bạn lúc trà dư tửu hậu, có một thành phố Quy Nhơn thứ hai nằm dưới lòng đất. Ở đó, cả một thế giới rộng lớn bao la, nhưng chỉ cách xa ta một đường chân trời.
Tôi thường chú ý đến những nấm mộ hoang, im lìm trên cát cháy, ngả bóng dài trong ánh chiều vàng vọt… Đôi lần, bất chợt tôi tìm thấy một người trẻ vái lạy bãi tha ma rồi dõi mắt ra đỉnh núi phía sau khu nghĩa trang. Có thể ở nơi hoang vắng ấy, bao lớp người đã đi mà không trở về. Bí ẩn của những bãi tha ma bên triền núi kia là hàng hàng mộ gió nhưng không có hài cốt con người bên dưới. Đó là câu chuyện mà dò dẫm tìm hiểu sâu, ta mới thấy mộ gió ẩn chứa biết bao điều kì lạ.
http://farm4.static.flickr.com/3011/2458123993_7b737df76e.jpg
Ngày xưa, các ngư dân đã ra đại dương tìm sản vật nhưng không trở về được. Người thân ở nhà gạt nước mắt, làm đám tang theo nghi lễ chiêu hồn và an táng tượng trưng trong mộ gió để vong linh họ có thể an nghỉ nơi quê nhà. Ông bà ngoại của tôi, cũng đã từng làm mộ gió khi còn sống, thậm chí còn mua loại gỗ thật tốt, đóng thành hai cái quan tài thật chắc, để im lìm trong nhà. Người ngoài vào chơi, nhìn thấy hai chiếc quan tài đóng nắp, đâm hoảng sợ. Từ nhỏ, tôi đã quen với cảnh mở quan tài lấy đồ dùng trong nhà, nên chẳng có ý thức phải sợ nó.
...Tôi đang đứng giữa khoảng không vắng lặng, trong bóng chiều chập choạng, nấm đất dài khoảng 2m, ngang hơn 6m lơ thơ cỏ hoang nằm lọt thỏm phía sau ngôi miếu khuất sâu hẻm đường Tây Sơn. Người dân xung quanh khu này kể trước đây đó là mười nấm mộ rời, quay đầu cùng phía, sau này được vun lại thành một nấm mồ chung. Tương truyền rằng: các gia đình có người chết mất xác còn tiến hành một lễ chiêu hồn khác để người thân được một nấm mộ như bình thường. Thi hài thật được thay bằng một tượng đất sét. Lịch sử xuất hiện mộ gió bắt đầu từ đó. Về sau, mộ cũng được làm nơi yên nghỉ vong linh của ngư dân, khách đi biển gặp bão tố, không tìm được thi hài...Để thay thi hài người mất, người còn sống lên miệng núi moi đất sét về và theo mô tả của gia đình người chết,nắn thành hình nhân. Đàn ông thì có bảy nhánh xương sườn, đàn bà thì có chín nhánh. Kích thước hình nhân bằng kích thước người chết, được mặc đồ liệm giống như người thật... Xong phần chiêu hồn, mọi người tin rằng người chết mất xác đã trở về, vong hồn an nghỉ dưới nấm mộ gió.
http://i128.photobucket.com/albums/p170/Casambd/Album%20moi/mogio.jpg
Những truyền thuyết về mộ gió thôi thúc tôi lên đường, quảy quà khăn gói, cuối cùng đã được tận mắt mục kích, nó là đây, những khoảng không sâu hoắm, những triền đất lấp sơ sài như thể chừa chỗ cho người đã định sẵn chỗ nằm từ xa xưa. Có một ngôi mộ, khiến tôi chú ý nhiều nhất, chỉ với một tấm bia với dòng chắc số 1982. Khi qua lại nơi này, tôi cảm nhận một điều khác lạ toát ra từ trong sâu thẳm. Phải chăng ?
Linh hồn ấy chưa chết, nhưng nó đã trỗi dậy trong tôi ?
Đại dương kia xa nghìn trùng
Bão táp đưa người đi ko bao giờ trở lai...
Sóng kêu gào khóc thương vì nỗi xót xa
Biển hoang sóng vỗ sao lanh lùng quá!
Chỉ còn đó những ngôi mộ gió ko người,
Nỗi xót xa cho người đã khuất...
Thân xác hư hao phiêu dạt đến nơi nào
Còn linh hồn oán thán nơi đây...
Trôi dạt đến phương nào ?
(Casanova - tháng 6/2010)
Gọi tình yêu nhập lại trái tim người
Khật khừ áng văn đầy mộng mị
Tôi âm thầm tế sống luôn tôi
Hắt ly rượu trắng đời nhau thả huyệt
Mồ đã đắp - Tình đã chết
Hoàng hôn gió, buồn da diết câu kinh cầu văng vẳng...
Hút mắt nghe vòm nắng chở biệt ly...
...Tôi thường lên khu nghĩa trang Phật giáo trên đường Tây Sơn vào mỗi cuối tuần. Khi thì bình minh, lúc chiều buông nắng. Những ngày oi bức hay se lạnh, vẫn thong dong tay bó nhang, tay chai nước và mâm ngũ quả để đi viếng mộ.
Dọc hai bên đường vào khu mộ, rậm rạp cỏ hoang ven bờ xanh rì. Nói như một người bạn lúc trà dư tửu hậu, có một thành phố Quy Nhơn thứ hai nằm dưới lòng đất. Ở đó, cả một thế giới rộng lớn bao la, nhưng chỉ cách xa ta một đường chân trời.
Tôi thường chú ý đến những nấm mộ hoang, im lìm trên cát cháy, ngả bóng dài trong ánh chiều vàng vọt… Đôi lần, bất chợt tôi tìm thấy một người trẻ vái lạy bãi tha ma rồi dõi mắt ra đỉnh núi phía sau khu nghĩa trang. Có thể ở nơi hoang vắng ấy, bao lớp người đã đi mà không trở về. Bí ẩn của những bãi tha ma bên triền núi kia là hàng hàng mộ gió nhưng không có hài cốt con người bên dưới. Đó là câu chuyện mà dò dẫm tìm hiểu sâu, ta mới thấy mộ gió ẩn chứa biết bao điều kì lạ.
http://farm4.static.flickr.com/3011/2458123993_7b737df76e.jpg
Ngày xưa, các ngư dân đã ra đại dương tìm sản vật nhưng không trở về được. Người thân ở nhà gạt nước mắt, làm đám tang theo nghi lễ chiêu hồn và an táng tượng trưng trong mộ gió để vong linh họ có thể an nghỉ nơi quê nhà. Ông bà ngoại của tôi, cũng đã từng làm mộ gió khi còn sống, thậm chí còn mua loại gỗ thật tốt, đóng thành hai cái quan tài thật chắc, để im lìm trong nhà. Người ngoài vào chơi, nhìn thấy hai chiếc quan tài đóng nắp, đâm hoảng sợ. Từ nhỏ, tôi đã quen với cảnh mở quan tài lấy đồ dùng trong nhà, nên chẳng có ý thức phải sợ nó.
...Tôi đang đứng giữa khoảng không vắng lặng, trong bóng chiều chập choạng, nấm đất dài khoảng 2m, ngang hơn 6m lơ thơ cỏ hoang nằm lọt thỏm phía sau ngôi miếu khuất sâu hẻm đường Tây Sơn. Người dân xung quanh khu này kể trước đây đó là mười nấm mộ rời, quay đầu cùng phía, sau này được vun lại thành một nấm mồ chung. Tương truyền rằng: các gia đình có người chết mất xác còn tiến hành một lễ chiêu hồn khác để người thân được một nấm mộ như bình thường. Thi hài thật được thay bằng một tượng đất sét. Lịch sử xuất hiện mộ gió bắt đầu từ đó. Về sau, mộ cũng được làm nơi yên nghỉ vong linh của ngư dân, khách đi biển gặp bão tố, không tìm được thi hài...Để thay thi hài người mất, người còn sống lên miệng núi moi đất sét về và theo mô tả của gia đình người chết,nắn thành hình nhân. Đàn ông thì có bảy nhánh xương sườn, đàn bà thì có chín nhánh. Kích thước hình nhân bằng kích thước người chết, được mặc đồ liệm giống như người thật... Xong phần chiêu hồn, mọi người tin rằng người chết mất xác đã trở về, vong hồn an nghỉ dưới nấm mộ gió.
http://i128.photobucket.com/albums/p170/Casambd/Album%20moi/mogio.jpg
Những truyền thuyết về mộ gió thôi thúc tôi lên đường, quảy quà khăn gói, cuối cùng đã được tận mắt mục kích, nó là đây, những khoảng không sâu hoắm, những triền đất lấp sơ sài như thể chừa chỗ cho người đã định sẵn chỗ nằm từ xa xưa. Có một ngôi mộ, khiến tôi chú ý nhiều nhất, chỉ với một tấm bia với dòng chắc số 1982. Khi qua lại nơi này, tôi cảm nhận một điều khác lạ toát ra từ trong sâu thẳm. Phải chăng ?
Linh hồn ấy chưa chết, nhưng nó đã trỗi dậy trong tôi ?
Đại dương kia xa nghìn trùng
Bão táp đưa người đi ko bao giờ trở lai...
Sóng kêu gào khóc thương vì nỗi xót xa
Biển hoang sóng vỗ sao lanh lùng quá!
Chỉ còn đó những ngôi mộ gió ko người,
Nỗi xót xa cho người đã khuất...
Thân xác hư hao phiêu dạt đến nơi nào
Còn linh hồn oán thán nơi đây...
Trôi dạt đến phương nào ?
(Casanova - tháng 6/2010)