Casanova
06-09-2010, 11:34 AM
World Cup 2010 đang đếm ngược từng giờ, với hàng tỉ người hâm mộ trên khắp hành tinh, đây là sự kiện được mong chờ nhất trong năm 2010. Ai nấy đều cảm nhận được sức hấp dẫn khi World Cup sắp diễn ra. Người ta có thể chưa quan tâm nhiều về giải đấu trước trận khai mạc, nhưng khi trái bóng bắt đầu lăn, mọi chuyển động đều thay đổi. Sức hút của World Cup không chỉ gói gọn là những đường bóng hay, những bàn thắng đẹp, còn nhiều yếu tố khác tác động, tạo nên hình ảnh ngộ nghĩnh, đa sắc cho toàn bộ giải đấu.
Trong lịch sử World Cup, những màn trình diễn cả trong và ngoài sân cỏ luôn thu hút được sự chú ý của tất cả các fan hâm mộ. Chẳng ai quên được mái tóc sư tử bồng bềnh của Carlos Alberto Valderrama, tiền vệ tài hoa một thời của bóng đá Colombia. Càng không thể xóa nhòa hình ảnh bộ trang phục thi đấu sặc sỡ như vũ công của thủ thành Mexico Jorge Campos. Đồng hương của Campos, tiền đạo Blanco với pha bóng “đại bàng gắp trứng” độc nhất vô nhị trên thế giới, thường khuấy động cầu trường bằng những pha bóng ngẫu hứng. World Cup 1998 diễn ra trên đất Pháp, một hình ảnh kì lạ trong lịch sử World Cup khi toàn bộ đội tuyển Rumani đồng lòng nhuộm mái tóc vàng để tỏ tõ sự đoàn kết.
Không chỉ trình diễn về thời trang, World Cup còn là nơi hội tụ nét văn hóa đa phương từ các quốc gia ở nhiều châu lục. Những màn cổ động đặc sắc, rực rỡ trên khán đài, sự góp mặt của các mỹ nhân cùng chính trị gia góp phần tạo nên sự sôi động cho các sân bóng. Văn hóa bản địa của từng quốc gia còn thể hiện ở các pha ăn mừng bàn thắng. Đó là động tác ăn mừng của Tardelli với đôi mắt đẫm lệ, tay vung lên như không thể tin nổi đó là sự thật sau bàn thắng cho ĐT Italia trong trận chung kết Espana 1982, đó là nụ cười rạng rỡ của Maradona trên cao nguyên Mexico và sân Azteca khi ấy như một đấu trường La Mã ở chung kết Mexico 1986.
World Cup còn được biết đến như là nơi sản sinh ra những khúc ca để đời. Grolyland, The Cup of life, Anthem, Celebrate the day…sẽ còn mãi trong ký ức sống động, nhưng ấn tượng nhất vẫn là câu hát khắc khoải và nồng nàn của Gianna Nannini với Un’estate italiana 90 (Mùa hè Italia 90), bản hùng ca mà mãi đến tận bây giờ, các chương trình thể thao khi phát sóng vẫn hay dùng làm “điểm tựa”. Thấm thoắt 20 năm trôi qua, World Cup 2010 không còn tiếng hát ngày nào của Nannini, 20 năm rồi, những giọt nước mắt của Paul Gascoigne sau trận bán kết Italia thua Đức ở Italia 1990, rồi cú gục ngã đầy đau đớn của Brazil trước người hàng xóm Argentina; 16 năm kể từ trận chung kết World Cup 1994, hình ảnh ôm mặt quỳ gối của Roberto Baggio sẽ còn vang vọng mãi trong lòng người hâm mộ.
World Cup không chỉ là nơi tận hưởng sự ngọt ngào của chiến thắng, nó còn là nơi chất chứa bao đau khổ sau những thất bại. Một tháng đến rồi đi, tất cả các đội bóng sẽ sống thật với chính mình. Bạn sẽ tìm thấy ở mùa hè Nam Phi những niềm vui và khúc hoan ca, đôi khi dạt dào cả những quặn thắt của nỗi đau và những giọt nước mắt. Dù có thế nào đi chăng nữa, hãy đón nhận World Cup với tất cả niềm đam mê cháy bỏng nhất, vì đơn giản, World Cup bốn năm mới có một lần.
(Casanova)
Trong lịch sử World Cup, những màn trình diễn cả trong và ngoài sân cỏ luôn thu hút được sự chú ý của tất cả các fan hâm mộ. Chẳng ai quên được mái tóc sư tử bồng bềnh của Carlos Alberto Valderrama, tiền vệ tài hoa một thời của bóng đá Colombia. Càng không thể xóa nhòa hình ảnh bộ trang phục thi đấu sặc sỡ như vũ công của thủ thành Mexico Jorge Campos. Đồng hương của Campos, tiền đạo Blanco với pha bóng “đại bàng gắp trứng” độc nhất vô nhị trên thế giới, thường khuấy động cầu trường bằng những pha bóng ngẫu hứng. World Cup 1998 diễn ra trên đất Pháp, một hình ảnh kì lạ trong lịch sử World Cup khi toàn bộ đội tuyển Rumani đồng lòng nhuộm mái tóc vàng để tỏ tõ sự đoàn kết.
Không chỉ trình diễn về thời trang, World Cup còn là nơi hội tụ nét văn hóa đa phương từ các quốc gia ở nhiều châu lục. Những màn cổ động đặc sắc, rực rỡ trên khán đài, sự góp mặt của các mỹ nhân cùng chính trị gia góp phần tạo nên sự sôi động cho các sân bóng. Văn hóa bản địa của từng quốc gia còn thể hiện ở các pha ăn mừng bàn thắng. Đó là động tác ăn mừng của Tardelli với đôi mắt đẫm lệ, tay vung lên như không thể tin nổi đó là sự thật sau bàn thắng cho ĐT Italia trong trận chung kết Espana 1982, đó là nụ cười rạng rỡ của Maradona trên cao nguyên Mexico và sân Azteca khi ấy như một đấu trường La Mã ở chung kết Mexico 1986.
World Cup còn được biết đến như là nơi sản sinh ra những khúc ca để đời. Grolyland, The Cup of life, Anthem, Celebrate the day…sẽ còn mãi trong ký ức sống động, nhưng ấn tượng nhất vẫn là câu hát khắc khoải và nồng nàn của Gianna Nannini với Un’estate italiana 90 (Mùa hè Italia 90), bản hùng ca mà mãi đến tận bây giờ, các chương trình thể thao khi phát sóng vẫn hay dùng làm “điểm tựa”. Thấm thoắt 20 năm trôi qua, World Cup 2010 không còn tiếng hát ngày nào của Nannini, 20 năm rồi, những giọt nước mắt của Paul Gascoigne sau trận bán kết Italia thua Đức ở Italia 1990, rồi cú gục ngã đầy đau đớn của Brazil trước người hàng xóm Argentina; 16 năm kể từ trận chung kết World Cup 1994, hình ảnh ôm mặt quỳ gối của Roberto Baggio sẽ còn vang vọng mãi trong lòng người hâm mộ.
World Cup không chỉ là nơi tận hưởng sự ngọt ngào của chiến thắng, nó còn là nơi chất chứa bao đau khổ sau những thất bại. Một tháng đến rồi đi, tất cả các đội bóng sẽ sống thật với chính mình. Bạn sẽ tìm thấy ở mùa hè Nam Phi những niềm vui và khúc hoan ca, đôi khi dạt dào cả những quặn thắt của nỗi đau và những giọt nước mắt. Dù có thế nào đi chăng nữa, hãy đón nhận World Cup với tất cả niềm đam mê cháy bỏng nhất, vì đơn giản, World Cup bốn năm mới có một lần.
(Casanova)