PDA

View Full Version : [Sưu tầm] Những câu chuyện buồn...........!


priceme
10-26-2008, 10:16 AM
[Sưu tầm] Những câu chuyện buồn...........!
http://idolvietfan.com/forum/images/smilies/Yahoo_convert/IVF%20(58).gif
Tôi và Lâm chia tay rồi ! Lâm là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dụi dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.

Ngày thứ nhất : Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn chùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn.

Ngày thứ hai : Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.

Ngày thứ ba : Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên " cô gái, cô rất đẹp". Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy " Cô gái, anh đưa em về nhà nhé" cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết dơ tay lên định đánh , đám phục vụ liền chạy đến cứu Lâm. Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.

Ngày thứ tư : hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên : Sạch sẽ thế.

Ngày thứ năm : Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.

Ba tháng sau .... Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, cũng sáng sủa ra không ít, cũng sắp thi rồi.

Một năm sau ... Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, truyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi Lượng là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.

Ba năm sau ... Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái ... viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại. Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi.

Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.

Ba năm trước : Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Lâm.

priceme
10-26-2008, 10:17 AM
Câu chuyện cảm động đọc xong đừng buồn nha:

Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá-Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em một chai nước khoáng đi

1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!

11h58
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!

priceme
10-26-2008, 10:18 AM
buồn là tại mình vô dụng:

__Tôi kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện có thật. Cũng không có hay gì cho lắm:
___Có 2 người quen nhau từ hồi học Cao đẳng. Đến nay ra trường củng 3 năm rồi. Yêu nhau say đắm lắm, củng định tiến tới hôn nhân rồi. Nhưng mà sự đời đâu có dể như vậy. Học xong thì 2 người đi làm nhưng củng là 2 nghề không phải là chuyên ngành đã học.
__Chàng trai là dân tỉnh lên Sài Gòn sống mà , ở nhà thuê nghề nghiệp thì không ổn định, chỉ là 1 người pha rượu ở quán Bar thôi...
__Cô gái thì là con nhà giàu, nhà to (đối diện với cổng chính công viên Hoàng Văn Thụ) .
__Ghi rõ vậy để các bạn thấy được sự cách biệt quá lớn ..........
__Khỏi nói củng hiểu là gia đình cô gái cấm cản như thế nào rồi. Vậy là 2 người yêu nhau và quen nhau 6 năm trời rồi mà đến tận bây giờ muốn gặp nhau củng chỉ lén lúc không dám công khai. Đi chơi thì sợ nhà cô gái bắt gặp.
__Thôi ghi nhiêu đó có lẻ là quá nhiều để các bạn hiểu được câu chuyện rồi...
__Chàng trai đó bây giờ thật tình là rất buồn và củng không biết phải làm sao nửa. Vậy là 2 người yêu nhau, không ai lừa dối ai cả, tình yêu từ thời đi học cho đến bây giờ qua 6 năm thì có thể gọi là sâu nặng được không nhỉ? Nhưng cuối cùng có lẽ sẽ không đến được với nhau ... hay là sẽ lén lúc quen nhau típ? Không ngờ thời đại này rồi mà còn có 1 câu chuyện tình vì sang hèng mà ... thôi không nói nửa.
__Và cái chàng trai nghèo khốn khổ đó chính là tôi đấy. Ghi ra để cho vơi nổi buồn thôi. Cảm ơn mọi người đã bỏ chút thời gian đọc tâm sự của tôi. Có thể cho 1 lời khuyên hay chửi tôi hay gì gì củng được, tôi củng cảm ơn mọi người đã ghé qua toppic này.
__Thân!!!

_______________Thu này là đúng 6 năm_______________
__________Chuyện tình ta mãi xa xăm mịt mờ__________
_______________Nổi buồn xin gửi vào thơ_______________
__________Thôi thì có lẽ đành chờ ... kiếp sau!!!__________

priceme
10-26-2008, 10:19 AM
Chuyện tình buồn:

Thú thật nhân vật trong câu truyện này là Leona và 1 người nào đó do 1 người bạn viết nên trong 1 lần Leona gửi tin nhắn chia tay người đó , rùi người đó bật mí cho ai đó biết .....và câu truyện ra đời ........

Tiếng gầm rú của bọn đua xe, tiếng hú còi của những đoàn xe tải chở đá, hàng hoá trong đêm tối mờ mịt. Âm thanh hỗn độn cộng thêm những cơn gió lạnh run người, mang theo trong không khí những mịt mù bụi cát, khói thải, và đôi lúc, ta còn có thể ngửi thấy cả men rượu nồng nặc lẫn mùi thuốc lá gây cảm giác phải ho sằng sặc.
Con đường ấy đầy những hiểm nguy, những chiếc xe công-tơ-nơ to cao, phóng nhanh trên làn đường đêm đã ko bít bao lần gây ra những tai nạn thương tâm. Những cám dỗ trong đêm tối mà những ai đi ngang con đường ấy đều phải lo sợ. Nhưng anh vượt wa chúng, anh phải đi ngang con đường đó, cả đi lẫn về. Qua được con đường đó, anh sẽ đi đến gần cái siêu thị lớn của quận này... và... quẹo vào con hẻm đó, ra đến 1 con đường...
Tiệm net này là nơi wen thuộc anh thường đến vào mỗi tối T7. Anh ngồi vào cái máy wen thuộc, và chờ đợi...
Nàng vẫn ngồi đó, tại cái máy chủ của quán, đang chống cằm và đưa mắt nhìn quanh những vị khác trong tiệm, và anh mắt nàng dừng ở anh. Nàng vui vẻ hơn 1 cách bất ngờ, đôi mắt nàng từ ngơ ngác rồi chuyển nhanh sang vui mừng, thậm chí xúc động, nàng nhoẻn miệng cười tươi với anh. Cuối xuống giây lát để mở máy, rồi nàng rời chỗ ngồi và đến bên anh.
Anh ngắm nhìn khuôn mặt hiền lành, đáng yêu của người yêu. Đã 1 tuần qua anh chỉ có thể ngắm nhìn nàng wa file hình trong điện thoại. Đôi bàn tay ấy... những ngón tay thon dài mềm mại ấy... anh ko thể nào quên được. Quen nhau 4 tháng trời... nhưng chỉ dừng ở đó mà thôi. Cả 2 chỉ có thể nói chuyện trong chốc lát, nắm tay nhau trong chốc lát, nhìn nhau và nói với nhau nghe những chuyện đã xảy ra quanh họ trong suốt 6 ngày còn lại của tuần trong chốc lát . Chỉ 1 tiếng đồng hồ thôi, nhưng cũng để trái tim họ được hướng về nhau nhìu hơn, thương cảm cho thân phận của cả 2 nhìu hơn.
Nàng ở khá xa nơi này, phải xa nhà vào Tp HCM này làm thêm để phụ giúp gia đình. Họ gặp nhau và cảm mến nhau có lẽ cũng là niềm hạnh phúc nho nhỏ mà nàng có được tại nơi Tp ồn ào và phức tạp này. Nàng lun bị sự giám sát của người thân tại đây, ko thể đi đâu chơi xa. Gia đình khó khăn làm nàng phải chấp nhận với hiện tại chứ chẳng dám mơ đến những xa hoa mà thanh niên thời nay được hưởng thụ.
Nhà anh xa nơi đây lắm, cả đi lẫn về cũng gần 2 tiếng đồng hồ. Có những hôm anh về trễ, bị la rầy ko ngớt, nhưng trong lòng anh vẫn có cái gì đó vui vui khôn tả. Anh vẫn nhớ mãi về cái nhìn yêu thương mà nàng dành riêng anh, anh vẫn nghe đâu đó trong tai mình giọng nói nhẹ nhàng và những lời an ủi của nàng với anh, cũng như những tiếng thì thầm những lời yêu thương mà anh đối với nàng ko biết có làm nàng vui hơn ko.
Anh vẫn nhớ cái hôm mà anh "suýt phải lên thiên đàng". Chiếc xe tải lao nhanh về phía anh, ánh đèn loá sáng làm anh ko thể thấy gì ngoài tiếng còi xe liên hồi báo hiệu. Trong bóng đêm u bùn, mưa rơi tầm tã, trơn trợt và lạnh lẽo. Anh ước chi có nàng bên cạnh để vỗ về anh.
" Ai nói con trai ko có lúc cần yêu thương ?" Ko đâu, họ cần lắm chứ, họ cần có ai đó bên cạnh, hiểu họ, yêu thương họ. Bên ngoài họ là những đấng nam nhi, mạnh mẽ cứng cáp bấy nhiu, thì ít ai có thể bít rằng : Trong tim họ lun có những khoảng trống. Họ chờ mong có người sẽ lấp đầy khoảng trống đó bằng tình cảm chân thật. Họ cũng biết khóc. Dù những tiếng nấc nghẹn ngào của họ ko bộc lộ ra ngoài. Khó chịu lắm khi mà phải nghĩ đến 1 việc làm họ thực sự đau thương, 1 sự mất mát trong trái tim họ.
Nàng của anh rất đáng thương, đúng vậy, nàng là 1 cô gái chân yếu tay mềm, chưa thể tự bươn chải ngoài cuộc đời kiếm sống. Người thân của nàng chỉ có thể cho nàng nơi ăn, chốn ở, những điều kiện sống mà con người cần. Nhưng chỉ thế thôi mà nàng ko thể tự bước ra khỏi chốn ấy đơn giản vì: Nàng bị ràng buộc vào chúng! Và... nàng ko thể ko tuân theo những người nuôi dưỡng nàng. Nàng phải nói lời nói mà thực tâm nàng ko hề muốn nó bật ra khỏi miệng nàng. Quá nhẫn tâm .
Anh nhận được tin nhắn của nàng, và phải chi anh có thể lao đến ngay bên nàng, để hỏi 1 câu thôi cũng được. Mọi chuyện tưởng như sụp đổ trước mắt anh.
Và anh nhìn trời mà nghĩ rằng: Tình yêu như 1 cơn mưa.

Đã bít yêu là làm người ta khổ
Nhưng cuộc đời ko thể thiếu tình yêu
===> câu chuyện này bé SN dựa trên 1 câu chuyện có thật mà sáng tác ra tiếp, mong rằng 2 nhân vật trong câu chuyện sẽ ko trách bé SN___ Em thật mong 2 người sẽ ko dừng lại ở kết thúc này !

honghanh
11-08-2008, 09:12 AM
Sao lại giốn mình thế nhĩ

ngheomacotinh
11-12-2008, 07:27 AM
câu chuyện Thứ 2 Quả LÀ 1 CâU CHuYện tÌnh Cảm Động

♥♥Yunngok♥♥
01-03-2009, 07:39 AM
đúng là Bùn Thật

nhochanh
01-03-2009, 11:17 AM
Thật sự đọc xong Nhochanh thấy buồn ghê , thật là tiếc cho những cặp tình nhân ấy ,họ yêu nhau nhưng kết cục thì không có hậu . Chuyện tình cảm đúng là có vô vàn những điều làm ta không thể cảm nhận hết .

Hacker
01-03-2009, 11:18 AM
Trời sao dài dzữ. Em mới đọc đoạn đầu đã thấy ngán ròi. [you] có chuyện vui nào post lên đi nha. Sắp tết ròi mà post ba cái chuyện buôn thì nghe não lòng quá!

nhochanh
01-03-2009, 11:23 AM
uhm`
Nhochanh thì nhiều chuyện vui lắm , nhưng mà bây giờ hổng có mang theo , hôm nào online nữa Nhochanh sẽ post lên cho các bạn cùng đọc.

[k]a[p]a
01-03-2009, 08:00 PM
uhm`
Nhochanh thì nhiều chuyện vui lắm , nhưng mà bây giờ hổng có mang theo , hôm nào online nữa Nhochanh sẽ post lên cho các bạn cùng đọc.
vậy thì khá tốt rồi thanks :)

nhochanh
01-03-2009, 08:04 PM
Nhochanh chưa post lên mà anh KA -PA cảm ơn điều gì . Nhochanh ngại lắm , hôm nào post lên cho các bạn cùng đọc thì mới cảm ơn chứ , chưa chi đã cảm ơn người ta rồi ....

[k]a[p]a
01-03-2009, 08:06 PM
thì ka pa cảm ơn trước vì tinh thần ủng hộ hết mình biết đâu sẽ được nhiều người sẽ chia thì sao ?

nhochanh
01-03-2009, 08:09 PM
U`m, biết đâu được . Nhưng mà Nhochanh sẽ cố gắng viết những bài thật hay cho các bạn cùng xem .

[k]a[p]a
01-03-2009, 08:12 PM
các thành viên và mình sẽ đợi ngày nó ra lò
nhanh lên kẻo mọi người đợi nha~~~~~~~~~~~~~~~~

nhochanh
01-03-2009, 08:14 PM
Um` , Nhochanh hứa mà . Hồi giờ ít khi Nhochanh thất hứa với ai lắm , không hứa thì thôi chứ đã hứa rồi thì phải thực hiện . Anh KA-PA và mọi người cùng đợi nha .

namlun
01-21-2009, 10:37 AM
câu chuyện thứ 3 của priceme cũng giống như hoàn cảnh của nấm bi giờ thôi.người con trai mà nấm quen cũng như pri.nhưng bọn em mới quen nhau được 3 năm thôi,trong 3 năm đó,mỗi lần anh đi hoc về thăm em thì bọn em cũng gặp lén lút gặp nhau chỉ vì sợ ba mẹ em biết.nhiều lúc ảnh cũng nghĩ về vị thế của ảnh so với em là khác xa nhau nên đã nhiều lần ảnh nói chia tay,nhưng sức mạnh của tình yêu đã không cho phép ảnh làm như vây.và chúng em đã quay lại với nhau.nhưng bi giờ thì cả anh và em đều làm được chuyện đó,đã chia tay nhau mặc dù cả 2 đều còn tình cảm với nhau nhưng vì trong tâm trí ảnh luôn có những suy nghĩ như thế thì em không chấp nhận.Nhìu lúc em đã trách ảnh tại sao anh lại có những suy nghĩ như thế,hiện giờ em vẫn là sinh viên,vẫn còn phụ thuộc vào ba mẹ chứ đã làm gì có tiền đâu ,còn giàu có thì cái đó là của ba mẹ em chứ có phải của em đâu.học xong ra trường em vẫn 2 bàn tay trắng tự lực vươn lên chứ chẳng lẽ đến lúc đó vẫn ăn bám ba mẹ nữa hay sao.Mong anh hiểu được những gì em nói,bi giờ em và anh chia tay rồi thì mong rằng nếu lỡ như anh yêu 1 người nào đó có hoàn cảnh hơn anh 1 tí thì cũng đừng có những suy nghĩ như thế nữa.em luôn cầu chúc anh luôn hạnh phúc!