PDA

View Full Version : Cổ Nhơn - Trò chơi dân gian mà trí tệ


VipMasterVip
05-13-2009, 10:39 PM
Không biết từ bao giờ, người dân thị trấn Bồng Sơn (Hoài Nhơn, Bình Định) đã quen với trò chơi cổ nhơn trong ngày tết cổ truyền, thiếu nó như thiếu bánh tét, bánh chưng, hoa mai vậy. Những người già kể lại rằng, trò chơi cổ nhơn bắt đầu từ trong cung vua. Đầu năm trong hội xuân, vua ra một bài thơ, quần thần đọc và đoán ý, ai đoán đúng được thưởng. Trò thả thơ dần dần được lưu truyền ngoài dân chúng và biến đổi thành trò chơi cổ nhơn.


http://files.myopera.com/07cdbc2/blog/images6710_ghiconhon182%5B1%5D.jpg http://files.myopera.com/07cdbc2/blog/images6714_moiconhon182%5B1%5D.jpg

Một điểm ghi cổ nhơn và cây nêu dùng để treo câu thai trong trò chơi cổ nhơn

* Dân gian mà trí tuệ


Trò chơi cổ nhơn bắt đầu khi người cầm tịch (Ban tổ chức) ra bốn câu thai (câu thai gồm 4 câu thể lục bát hoặc thất ngôn tứ tuyệt) vịnh về một trong 36 con trong bảng tịch. Câu thai được treo trên cây nêu trên có lá cờ hội. Người chơi dựa trên câu thai để luận ra con gì. Nội dung những câu thai rất rộng, bàn từ cổ chí kim, người ra thai phải thông sử sách, giỏi về chữ nghĩa… Người tham gia chơi cổ nhơn từ em bé đến cụ già, thanh niên, phụ nữ đều có lí của mình để bàn. Nhưng để bàn được, phải là người giỏi chữ nghĩa; để đánh được là người phải hiểu về thời cuộc, tâm lý… Trên bảng tịch 36 con, mỗi con có hai tên, tên thường gọi và tên tộc, người xổ thường dựa theo tên tộc để xổ. Người đánh tự chia ra bốn bộ hoặc vùng như: sơn, thủy… Trong 36 con thì con Chí cao (con trùn) được coi là ông tổ cổ nhơn, thường nhà cái không xổ con này. Trước kia, sau khi xổ, người cầm tịch phải đưa ra cái lí, cách luận của mình. Nếu ai có cách giải hay hơn thì được thưởng.


Không giống như xổ số, người đánh trúng không phải đỏ đen, may mắn mà là người luận có lý nên trước khi đánh cổ nhơn người chơi bàn rất kỹ, người bán tịch thường là người biết bàn, luận về thai sao cho có lý để thu hút người chơi. Cuộc chơi là cuộc đấu trí, thi tài giữa người chơi và người cầm tịch nhưng không phải là thi tài cao thấp mà kiểu kẻ giỏi trốn người giỏi tìm. Có thể lấy một ví dụ câu thai: Việt Nam con cháu Lạc Hồng/Ngàn năm rạng rỡ chiến công lưu truyền/Bảy lăm thống nhất hai miền/Xây nền độc lập, yên vui mọi nhà.


Người chơi có thể luận từ "con cháu" là phước tôn (con chó), hoặc hiệp hải (con ếch) hai miền thống nhất… Người cầm tịch luận ra: phùng xuân (con Công). Phùng xuân là trùng phùng mùa xuân 75, mùa xuân với chiến công vĩ đại của dân tộc thống nhất đất nước…


* Vui chơi có thưởng

Ai đến Bồng Sơn từ ngày 30 Tết đều nhận ra một không khí sôi nổi và vui vẻ từ những bảng tịch dọc đường. Có khoảng trên một trăm người tham gia bán cổ nhơn trên khắp phố. Từ những quán café, bàn nhậu; từ những đám trẻ, những chị đi chợ xuân; từ những giấc mơ trong cơn ngủ đến cả lời chúc đầu năm… đâu đâu cũng nghe luận bàn về cổ nhơn, không khí càng vui vẻ hơn khi có người nào đó bàn hay, chí lí, "gãy" nghĩa. Từ trẻ em đến người lớn, tụ tập quây quần ít muốn đi xa, chỉ muốn ngồi bàn cho ra lẽ.


Đánh cổ nhơn trúng không chỉ vui vì được thưởng (1 thưởng 25) mà còn tự hào vì trước đám đông mình là người luận đúng. Anh Trí, một người rất đam mê cổ nhơn cho biết: "Nếu Tết không có cổ nhơn thì không ra ngày Tết, ở đây quen rồi, nó là món ăn tinh thần của người dân nơi đây". Ai cũng có cảm nhận như vậy, không có cổ nhơn hình thư thiếu một cái gì đó cho một cái Tết cổ truyền. Mỗi lần hạ nêu, người trúng reo lên; người không trúng trầm ngâm suy nghĩ và luận tiếp vì sao như vậy…


Hội xổ cổ nhơn là những người lớn tuổi am hiểu về luật chơi đóng góp cổ phần. Doanh thu một lần xổ khoảng 100 triệu đồng với hơn 4.000 lượt người tham gia. Với số tiền lớn như vậy thì việc ăn thua ảnh hưởng rất lớn đến cái hay, vẻ đẹp của giá trị văn hóa này. Nhiều lúc người cầm tịch xổ con gì không liên quan đến thai, nghĩa là ít người đánh nhất để xổ hoặc không cắt nghĩa công khai trước công chúng. Người ra thai, người xổ và người giải đáp là ba người khác nhau trong hội nên đề ra chưa thuyết phục người chơi. Việc thắng thua cũng ăn sâu vào người chơi, nhiều người đánh xong rồi mới luận thai…. Nhiều người rất bực bội nhưng bảo không luận thì không thể.


Cổ nhơn kết thúc vào mùng 5 Tết, mỗi người có một cảm xúc khác nhau vui, tiếc… nhưng đó chính là dư âm của những ngày Tết vui nhộn, tạo niềm phấn chấn cho một năm mới.


Ngọc Oanh

Asakura YoYo
05-14-2009, 08:29 AM
Theo trí nhớ của nhiều lão niên, trò chơi xổ Cổ nhơn đã xuất hiện ở An Nhơn từ lâu lắm rồi. Cụ Lê Đình Hiến (70) tuổi cho biết: “Hồi tôi lên năm tuổi thì đã biết cuộc xổ Cổ nhơn do ông nội tôi tổ chức! Là nhớ thế chứ nếu nói có thì đã có từ trước đó lâu nữa. Theo tôi biết thì nguyên quán của nó là ở Cảnh Hàn (Nhơn Phong - An Nhơn) nơi có nhiều người Hoa kiều sống tập trung sau phát triển rất mạnh đến Càn Rang (Phù Cát). Người tham gia rất đông, hết lượt này đến lượt khác, cả dân của những địa phương lân cận cùng tìm đến chơi. Bởi lẽ hồi ấy những cái thú chơi hội hè rất hiếm, mà xổ cổ nhơn thì không phải ai hoặc nơi nào tổ chức cũng được…”.

Bởi thế cho nên xổ Cổ nhơn là một trò chơi chủ đạo trong những dịp lễ hội, tết vào thời ấy. Sự kích thích của trò chơi này tác động đến nhiều tầng lớp trong xã hội. Với những người có chút ít chữ nghĩa thì cái chất đánh đố văn tự của nó là một sức hấp dẫn lớn…Tạng người này chơi ít nghĩ đến chuyện trúng thưởng. Mà khi đã đánh trúng được thưởng thì niềm vui lớn nhất vẫn là niềm vui của sự chiến thắng trí tuệ. Vàng hấp dẫn là cái không khí sôi nổi lúc bàn giải câu “thai” trước mỗi cuộc xổ, bất cứ ở đâu, dưới bóng mát cây đa đầu làng, trong quán nước chè xanh hoặc tập trung nơi nhà một bậc thâm nho nào đó trong vùng. Xoay quanh câu “thai” là những điển tích , truyện sử, cổ thi được người ta nhớ lại, luận bàn, phân tích từng chữ. Sức tưởng tượng và sự liên hệ được vận dụng, cả các kiểu nói lái cũng được người ta đưa vào làm phương tiện để giải mã trò chơi. Những người không có khả năng bàn cãi thì cứ ngồi lắng tai im lặng nhấm nháp cái thú được nghe, khi đã nắm được kết quả từ những bậc thâm nho rồi thì cứ thế mà đem tiền đi đặt…

Cổ nhơn! Cái tên của trò chơi này có lẽ được có từ cách chơi của nó. Hồi xưa, đến những nơi tổ chức, người ta sẽ dễ dàng nhận ra một chiếc bàn thờ được đặt ở một nơi trang trọng nhất trong khu tổ chức. Trên bàn thờ là một hình nhân trần bụi, bên cạnh bày hương hoa đầy vẻ thành kính. Trên hình nhơn có 36 điểm chỉ khắp cơ thể như huyệt đạo. Mỗi điểm chỉ được gọi ứng với tên một tên cầm thú. Điểm cao nhất là ở giữa trán được gọi là chí cao (con trùn) và điểm thấp nhất nằm ngay hạ bộ được gọi là con tôm. Những câu “thai” ra được mang nhiều ẩn ý ám chỉ một trong những con cầm thú ấy, trong sự đánh đố cao độ, người chơi thường mặc sức mà vắt óc luận bàn rồi giải mã. Điểm xuất của trò chơi này mang đầy tính văn hóa, kế sau mới là chuyện ăn thua (trúng thưởng).

Nhưng sau này cá yếu tố ăn thua, được đặt tên nên hình thái trò chơi cũng được biến tướng. Điểm khởi đầu của sự biến tướng này cũng được bắt đầu từ những người tổ chức. Bên cạnh nét đẹp văn hóa vốn có của trò chơi, những trò tiểu xảo được đưa vào ngày một lộ liễu và thô bạo. Bởi nói là xổ 36 con nhưng theo luật “thế thân” của trò chơi thì thục tế người chơi chỉ còn lại có 34 con để đặt tiền. Có thể đơn cử như: nếu hôm nay đã sổ con mèo thì liền hôm sau ban tổ chức không được quyền sổ lại con mèo. Mà ắt là mèo thì ắt phải kỵ con chuột nên chuột cũng được loại trừ. Bởi xác suất trúng của người chơi tăng cao như thế nên người ra “thai” phải tìm mọi cách để hạn chế. Để hạn chế thì cũng có rất nhiều cách. Mà cách họ thường dùng nhất là: đánh lừa! Ví dụ:

Thai ra: “Ai về nhắn với Chu Công Cẩn.
Thà mất lòng anh được bụng chồng”.

Chẳng ai có thể ngờ rằng câu “thai” hay như thế này lại đi xổ con tôm. Để giải thích người ghim đề giải rằng: Với lòng phản trắc như thế thì ắt là người không có ruột. Mà loài không có ruột chỉ có con tôm. Xổ như thế thì chữ nghĩa cho đến mấy cũng phải đầu hàng ! Đôi khi còn có những lời giải rất thiếu văn hóa như:

Thai ra: “Mẹ già canh chỉ vá may
Chinh y con mặc ra ngay chiến trường”.

Câu “thai” nghe hay là thế, đầy tình đầy nghĩa như thế mà lại đi xổ là con khỉ! Người chơi đành phải chào thua với cách giải đề như sau: Mẹ già thì mặt phải nhăn nhúm, mà mặt nhăn nhúm ắt giống con khỉ (??)! Đã thế vẫn chưa hết, hiện nay, từ 36 con, nhũng người tổ chức tăng thêm lên 40 con để giảm xác suất trúng.

Có không ít người chơi bây giờ đã nhận ra cái mảng tối phía sau trò chơi vốn trong sáng này, nhưng vẫn còn bị cuốn hút bởi cái chất đấu trí còn lại. Thật đáng tiếc, một trò chơi mang đầy chất văn hóa nhưng như thế nhưng vì lợi nhuận đã dần biến tướng thành một trò chơi cờ bạc. Đến nỗi đã không ít ý kiến cho rằng: “Chơi cổ nhơn bây gìơ chẳng khác gì đánh đề!”. Thật oan uổng cho những câu chữ đẹp của người xưa!
----------------------------
**** Và hiện nay trò chơi Cổ Nhơn chỉ còn được tổ chức ở Hoài Nhơn bắt đầu từ ngày 29/12 âm lịch và kết thúc vào ngày mồng 4/1 âm lịch, nhưng hiện nay trò chơi ít mang ý nghĩa trí tuệ như xưa nữa mà tính chất cờ bạc đã làm mất đi một hình ảnh đẹp của một trò chơi trí tuệ mà ông cha ta để lại........

[k]a[p]a
05-16-2009, 05:51 PM
hi cái này hỏi vip chắt vip biết, chơi mà mà chằng thấy trúng đâu cả, nhưng vui là chính

thi_no_thoi@
09-03-2009, 09:19 PM
kái này hay hay ó.......thế nhưng sao ở qn minh hok có tổ chức nhỉ???????????
hay là têt này pà kon trong diễn đàn offline oài chơi thử hen????????