bluekiss7876
10-02-2010, 04:37 PM
BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG
NGUYỄN MINH QUANG
Quê tôi có một dòng sông
có con đường nhỏ nối vòng nhân duyên
Có rượu Bầu Đá môi mềm
Cửa Đông Bình Định nối liền xưa nay!
Đường về Nhơn Hội mưa bay
Qua cầu Thị Nại đã say biển nồng
Rạng ngời thành phố Qui Nhơn
Người về tìm lại cội nguồn ngày xưa
Bài thơ mảnh đất rừng dừa
Hiền như tiếng nẫu cho vừa lòng quê
Ai còn nhớ đến Bình Khê
Dấu chân của Bác xa nghe bồi hồi
Tiếng ru trên những vành môi
Từ Bình Đê đến khoảng trời Cù Mông !
NÓI VỚI EM
Nguyễn Minh Quang
Anh nói với em về Bình Định
Đất anh hùng áo vải Quang Trung
Mùa xuân mới trên đường đổi mới
Vạn tấm lòng hướng về Nhơn Hội
Kỳ vọng nhiều lứa tuổi đôi mươi
Cửa Đông Bình Định sáng góc trời
Ngàn xưa hỡi rạng ngời ngàn sau.
Anh nói với em về Bình Định
Rừng dừa xanh quật khởi anh hùng
Trong kháng chiến núi rừng vây giặc
Hồng Lĩnh ơi, chi bộ đầu tiên
Bao liệt sĩ, anh hùng đã mất
Những nghĩa trang nối dài nước mắt
Cho hôm nay, nhìn lại tự hào !
Anh nói với em về Bình Định
Đất thơ ca, văn vật hoàng thành
Điệu bài chòi, hát bộ chân quê
Sao lắng đọng mọi nẻo đi về
Hồn dân tộc, mùa xuân Đinh Hợi
Chào Bình Định vươn tầm cao mới
Để ngàn năm tiếp nối ngàn năm !
BÌNH ĐỊNH VÀO XUÂN
Nguyễn Minh Quang
Rộn ràng Bình Định vào xuân
Qua cầu Thị Nại gió lồng biển khơi
Đẹp sao đất nước nghìn đời
Trăm năm mở cõi rạng ngời Qui Nhơn
Thượng nguồn dòng sữa Sông Côn
Cho mầm xanh mãi ánh hồng tương lai
Ước mơ gom hết nhân tài
Để cho bán đảo Phương Mai đẹp giàu
Vào xuân còn có nỗi đau (*)
Tấm lòng nhân ái trước sau mặn nồng
Nghìn năm xuân mãi là xuân
Qui Nhơn Bình Định vươn tầm bay cao !
TÂM HỒN QUÊ
Nỗi niềm thái thế còn đau
Trăng lên trăng cũng bạc đầu về non
Ta về vui với hương thôn
Chõng tre đón ngọn gió nồm chiều quê
Mẹ còn lặng lội bờ đê
Lưng còng ôm cả vùng quê nhọc nhằn
Nghĩ về một cuộc chơi ngông
Bằng cả đời mẹ chất chồng mồ hôi
Trăm năm xuôi ngược dòng đời
Nhà cao cửa rộng tiệc mời quanh năm
Về quê nhìn thấy bất bình
Cũng đành chấp nhận bỡi mình thường dân
Trăm năm bia đá khóc thầm
Tâm hồn quê đó mấy lần lệ rơi !
CẦU THỊ NẠI
Cầu Thị Nại qua vùng biển cả
Nối tình người bè bạn năm châu
Ôi, chiếc cầu để lại nghìn sau
Cho con cháu muôn đời bỡ ngỡ
Muối biển mặn cho lòng ai nhớ
Giữa tình quê đất nước con người
Qui Nhơn ơi ! Thành phố rạng ngời
Xuân Đinh Hợi tầm cao thế kỷ !
NGUYỄN MINH QUANG
Quê tôi có một dòng sông
có con đường nhỏ nối vòng nhân duyên
Có rượu Bầu Đá môi mềm
Cửa Đông Bình Định nối liền xưa nay!
Đường về Nhơn Hội mưa bay
Qua cầu Thị Nại đã say biển nồng
Rạng ngời thành phố Qui Nhơn
Người về tìm lại cội nguồn ngày xưa
Bài thơ mảnh đất rừng dừa
Hiền như tiếng nẫu cho vừa lòng quê
Ai còn nhớ đến Bình Khê
Dấu chân của Bác xa nghe bồi hồi
Tiếng ru trên những vành môi
Từ Bình Đê đến khoảng trời Cù Mông !
NÓI VỚI EM
Nguyễn Minh Quang
Anh nói với em về Bình Định
Đất anh hùng áo vải Quang Trung
Mùa xuân mới trên đường đổi mới
Vạn tấm lòng hướng về Nhơn Hội
Kỳ vọng nhiều lứa tuổi đôi mươi
Cửa Đông Bình Định sáng góc trời
Ngàn xưa hỡi rạng ngời ngàn sau.
Anh nói với em về Bình Định
Rừng dừa xanh quật khởi anh hùng
Trong kháng chiến núi rừng vây giặc
Hồng Lĩnh ơi, chi bộ đầu tiên
Bao liệt sĩ, anh hùng đã mất
Những nghĩa trang nối dài nước mắt
Cho hôm nay, nhìn lại tự hào !
Anh nói với em về Bình Định
Đất thơ ca, văn vật hoàng thành
Điệu bài chòi, hát bộ chân quê
Sao lắng đọng mọi nẻo đi về
Hồn dân tộc, mùa xuân Đinh Hợi
Chào Bình Định vươn tầm cao mới
Để ngàn năm tiếp nối ngàn năm !
BÌNH ĐỊNH VÀO XUÂN
Nguyễn Minh Quang
Rộn ràng Bình Định vào xuân
Qua cầu Thị Nại gió lồng biển khơi
Đẹp sao đất nước nghìn đời
Trăm năm mở cõi rạng ngời Qui Nhơn
Thượng nguồn dòng sữa Sông Côn
Cho mầm xanh mãi ánh hồng tương lai
Ước mơ gom hết nhân tài
Để cho bán đảo Phương Mai đẹp giàu
Vào xuân còn có nỗi đau (*)
Tấm lòng nhân ái trước sau mặn nồng
Nghìn năm xuân mãi là xuân
Qui Nhơn Bình Định vươn tầm bay cao !
TÂM HỒN QUÊ
Nỗi niềm thái thế còn đau
Trăng lên trăng cũng bạc đầu về non
Ta về vui với hương thôn
Chõng tre đón ngọn gió nồm chiều quê
Mẹ còn lặng lội bờ đê
Lưng còng ôm cả vùng quê nhọc nhằn
Nghĩ về một cuộc chơi ngông
Bằng cả đời mẹ chất chồng mồ hôi
Trăm năm xuôi ngược dòng đời
Nhà cao cửa rộng tiệc mời quanh năm
Về quê nhìn thấy bất bình
Cũng đành chấp nhận bỡi mình thường dân
Trăm năm bia đá khóc thầm
Tâm hồn quê đó mấy lần lệ rơi !
CẦU THỊ NẠI
Cầu Thị Nại qua vùng biển cả
Nối tình người bè bạn năm châu
Ôi, chiếc cầu để lại nghìn sau
Cho con cháu muôn đời bỡ ngỡ
Muối biển mặn cho lòng ai nhớ
Giữa tình quê đất nước con người
Qui Nhơn ơi ! Thành phố rạng ngời
Xuân Đinh Hợi tầm cao thế kỷ !