Asakura YoYo
06-09-2009, 06:59 PM
Sau khi đọc xong bài viết này .. và cũng nghe xong bản nhạc này tôi liền xin nhạc đạo và viết ngay 1 Ca Khúc cho chính mình và cho đến hôm nay tôi mới đem ca khúc của tôi post lên đây :)
Và đêm hôm ấy ca khúc ra đời : Lỗi Lầm Là Do Anh
Link : http://tuoitrequynhon.com/forum/showthread.php?t=5574&page=2
Và sau đây một câu chuyện sưu tầm từ Zing.vn nói về 1 cô bé tật nguyền nhưng có đầy nghị lực
Em...một cô gái miền Bắc. Tôi...chàng thanh niên miền Nam. Tôi biết đến em một cách thật tình cờ, và khi đó, tôi đã khóc.
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/08/27/35ba3b9e356b5b8b6c8e9ae0a365b42c.jpg
Tôi sinh ra và lớn lên trên đất Sài thành phồn hoa. Cuộc sống không sung túc bao nhiêu nhưng cũng không thiếu thốn cho lắm. Ra trường rồi bước vào đời với đôi bàn tay nhỏ bé. Có thất bại, có thành công. Có một lúc, tôi rơi vào tình trạng mất hết ý chí, nghị lực sống của một con người quá bé nhỏ trước chông gai cuộc đời.
Buồn chán và mệt mỏi, tôi chỉ biết tự nhốt mình trong căn phòng tối, đối diện với chiếc máy vi tính là làm bạn với thế giới ảo. Âm nhạc đã đưa em đến với tôi. Chúng tôi cùng là thành viên của một cộng đồng âm nhạc. Khi em tham gia với nickname là “embetatnguyen”, tôi đã theo dõi từng bài hát của em thể hiện. Lúc đầu, giọng ca nhỏ bé nhưng mạnh mẽ của em chỉ khiến tôi quan tâm một phần nào đó. Nhưng khi lần đầu nhìn thấy hình ảnh của em, tôi đã bật khóc. Em nhỏ bé hơn tôi tưởng, nhỏ bé hơn cái tuổi 20 của em, nhỏ bé hơn cả giọng hát của em. Ước Nguyện ! Một cái tên nói lên tất cả những gì em mong muốn. Em muốn được đi lại như người bình thường, tự chăm sóc cho bản thân, muốn những giọt nước mắt của em không còn rơi nữa...nhưng đó chỉ là những ước nguyện của em. Chỉ vì, em là một “em bé tật nguyền”.
Chính em, cùng với câu chuyện về cuộc sống của em đã mang lại cho tôi sức mạnh và niềm tin vào cuộc sống. Tôi chợt nhận ra, em mới là người bình thường và mạnh mẽ, còn tôi chỉ là một kẻ khuyết tật trong tinh thần.
Tuổi 20 của em không phải là một giấc mơ đẹp mà là 20 năm sống trong nỗi đau và nước mắt. Một căn bệnh quái ác đã khiến tuổi thơ em không còn là mơ mộng. Nó khiến em đau đớn với những cơn sốt liên tục, tay chân em teo nhỏ lại và cột sống của em không thể đứng thẳng. Mỗi khi em đứng hoặc ngồi, cột sống vẹo hẳn qua 1 bên và biến dạng thành hình chữ “S”. Để tiếp tục duy trì cuộc sống của em, em phải nhờ tới 1 chiếc áo giáp nhựa để giữ chặt thân hình của mình. Chiếc áo giáp vừa là người bạn, lại cũng chính là kẻ thù của em. Nó giúp em có thể sinh hoạt, có thể thẳng người lên để nhìn mọi thứ xung quanh. Nhưng khi em bắt đầu giấc ngủ, mỗi cử động của em đều bị cản trở bởiI con quái vật tàn ác. Nó sắn vào da, thịt của em theo từng chuyển động. Và cứ thế, trong giấc mơ, từng giọt nước mắt của em vẫn đều đặn rơi suốt ngần ấy năm.
Bố và mẹ em là nhưng lương y. Đã cứu chữa cho bao nhiêu người. Nhưng với đứa con của mình, 2 người cũng chỉ biết chạy hết nơi này, rồi lại chạy nơi khác chỉ mong con mình qua khỏi. Dùng hết sức của mình, bố mẹ của em cũng chỉ có thể giúp em 1 phần nào đó cho qua cơn bệnh. Nhưng càng lúc những bệnh lạ lại đến nhiều hơn khiến em đau đớn vô cùng. Mẹ em cũng đã hết nước mắt vì đứa con bất hạnh.
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/08/27/8f5c7ca3b737c770afcc2e862f9217f5.jpg
Gương mặt xinh xắn trên một thân hình bé nhỏ, ánh mắt của em rất sáng. Em lại rất thông minh và học giỏi. Em cũng có rất nhiều bạn bè trên mạng và nhiều người quan tâm nhưng tử thần vẫn rình rập, Nguyện vẫn bị ốm theo chu kỳ nôn ra máu tươi hằng năm hôn mê bất tỉnh. Căn bệnh kéo dài không khỏi được đã khiến cô bé không thể rời xa nhà để học như bao bạn cùng trăng lứa. Nghe lời mọi người Nguyện phải ngoan ngoãn ở nhà tự học đồ họa và làm báo, viết thơ gửi đến toà soạn. Tuy nhiên “không thầy đố mày làm lên” cô bé luôn khát khao tìm được cho mình người thầy, những tấm lòng nhân ái luôn sẵn lòng giúp đỡ em trong học tập để cô bé được mở rộng tâm hồn và nhìn nhận cuộc sống một cách khách quan.
Nguyện tâm niệm “Điều quan trọng không phải mình sống được bao lâu mà phải sống như thế nào để từng ngày trở nên ý nghĩa.”.
Nhìn lại cuộc sống của chính mình, tôi đã đứng dậy. Như được em tiếp thêm niềm tin, tôi đã vượt qua khó khăn và sống với một khát khao cháy bỏng. Tôi thầm biết ơn em, một con người mạnh mẽ nhất mà tôi từng biết. Tôi mong được gặp em, trong một ngày gần nhất và em cũng vậy. Giữa khoảng cách 2 miền không phải là quá lớn nhưng với cuộc sống của một thanh niên mới ra đời như tôi, mức thu nhập chỉ đủ lo cho gia đình. Thật khó để có một ngày tôi được gặp em. Nhưng với niềm tin mà em đã cho tôi, cả tôi và em đều hi vọng vào tương lai. Em hãy thật mạnh mẽ vượt qua để chờ tôi nhé. Ngày ấy sẽ không xa... em nhỉ !
Clip : Cô Bé Sao Mai ....
http://video.zing.vn/player/flvPlayer.swf?autoplay=false&xmlFile=7ZCZA6I^^233e9984801ef80c522d093a8d2c7237&embed=1[/COLOR]
Và đêm hôm ấy ca khúc ra đời : Lỗi Lầm Là Do Anh
Link : http://tuoitrequynhon.com/forum/showthread.php?t=5574&page=2
Và sau đây một câu chuyện sưu tầm từ Zing.vn nói về 1 cô bé tật nguyền nhưng có đầy nghị lực
Em...một cô gái miền Bắc. Tôi...chàng thanh niên miền Nam. Tôi biết đến em một cách thật tình cờ, và khi đó, tôi đã khóc.
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/08/27/35ba3b9e356b5b8b6c8e9ae0a365b42c.jpg
Tôi sinh ra và lớn lên trên đất Sài thành phồn hoa. Cuộc sống không sung túc bao nhiêu nhưng cũng không thiếu thốn cho lắm. Ra trường rồi bước vào đời với đôi bàn tay nhỏ bé. Có thất bại, có thành công. Có một lúc, tôi rơi vào tình trạng mất hết ý chí, nghị lực sống của một con người quá bé nhỏ trước chông gai cuộc đời.
Buồn chán và mệt mỏi, tôi chỉ biết tự nhốt mình trong căn phòng tối, đối diện với chiếc máy vi tính là làm bạn với thế giới ảo. Âm nhạc đã đưa em đến với tôi. Chúng tôi cùng là thành viên của một cộng đồng âm nhạc. Khi em tham gia với nickname là “embetatnguyen”, tôi đã theo dõi từng bài hát của em thể hiện. Lúc đầu, giọng ca nhỏ bé nhưng mạnh mẽ của em chỉ khiến tôi quan tâm một phần nào đó. Nhưng khi lần đầu nhìn thấy hình ảnh của em, tôi đã bật khóc. Em nhỏ bé hơn tôi tưởng, nhỏ bé hơn cái tuổi 20 của em, nhỏ bé hơn cả giọng hát của em. Ước Nguyện ! Một cái tên nói lên tất cả những gì em mong muốn. Em muốn được đi lại như người bình thường, tự chăm sóc cho bản thân, muốn những giọt nước mắt của em không còn rơi nữa...nhưng đó chỉ là những ước nguyện của em. Chỉ vì, em là một “em bé tật nguyền”.
Chính em, cùng với câu chuyện về cuộc sống của em đã mang lại cho tôi sức mạnh và niềm tin vào cuộc sống. Tôi chợt nhận ra, em mới là người bình thường và mạnh mẽ, còn tôi chỉ là một kẻ khuyết tật trong tinh thần.
Tuổi 20 của em không phải là một giấc mơ đẹp mà là 20 năm sống trong nỗi đau và nước mắt. Một căn bệnh quái ác đã khiến tuổi thơ em không còn là mơ mộng. Nó khiến em đau đớn với những cơn sốt liên tục, tay chân em teo nhỏ lại và cột sống của em không thể đứng thẳng. Mỗi khi em đứng hoặc ngồi, cột sống vẹo hẳn qua 1 bên và biến dạng thành hình chữ “S”. Để tiếp tục duy trì cuộc sống của em, em phải nhờ tới 1 chiếc áo giáp nhựa để giữ chặt thân hình của mình. Chiếc áo giáp vừa là người bạn, lại cũng chính là kẻ thù của em. Nó giúp em có thể sinh hoạt, có thể thẳng người lên để nhìn mọi thứ xung quanh. Nhưng khi em bắt đầu giấc ngủ, mỗi cử động của em đều bị cản trở bởiI con quái vật tàn ác. Nó sắn vào da, thịt của em theo từng chuyển động. Và cứ thế, trong giấc mơ, từng giọt nước mắt của em vẫn đều đặn rơi suốt ngần ấy năm.
Bố và mẹ em là nhưng lương y. Đã cứu chữa cho bao nhiêu người. Nhưng với đứa con của mình, 2 người cũng chỉ biết chạy hết nơi này, rồi lại chạy nơi khác chỉ mong con mình qua khỏi. Dùng hết sức của mình, bố mẹ của em cũng chỉ có thể giúp em 1 phần nào đó cho qua cơn bệnh. Nhưng càng lúc những bệnh lạ lại đến nhiều hơn khiến em đau đớn vô cùng. Mẹ em cũng đã hết nước mắt vì đứa con bất hạnh.
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/08/27/8f5c7ca3b737c770afcc2e862f9217f5.jpg
Gương mặt xinh xắn trên một thân hình bé nhỏ, ánh mắt của em rất sáng. Em lại rất thông minh và học giỏi. Em cũng có rất nhiều bạn bè trên mạng và nhiều người quan tâm nhưng tử thần vẫn rình rập, Nguyện vẫn bị ốm theo chu kỳ nôn ra máu tươi hằng năm hôn mê bất tỉnh. Căn bệnh kéo dài không khỏi được đã khiến cô bé không thể rời xa nhà để học như bao bạn cùng trăng lứa. Nghe lời mọi người Nguyện phải ngoan ngoãn ở nhà tự học đồ họa và làm báo, viết thơ gửi đến toà soạn. Tuy nhiên “không thầy đố mày làm lên” cô bé luôn khát khao tìm được cho mình người thầy, những tấm lòng nhân ái luôn sẵn lòng giúp đỡ em trong học tập để cô bé được mở rộng tâm hồn và nhìn nhận cuộc sống một cách khách quan.
Nguyện tâm niệm “Điều quan trọng không phải mình sống được bao lâu mà phải sống như thế nào để từng ngày trở nên ý nghĩa.”.
Nhìn lại cuộc sống của chính mình, tôi đã đứng dậy. Như được em tiếp thêm niềm tin, tôi đã vượt qua khó khăn và sống với một khát khao cháy bỏng. Tôi thầm biết ơn em, một con người mạnh mẽ nhất mà tôi từng biết. Tôi mong được gặp em, trong một ngày gần nhất và em cũng vậy. Giữa khoảng cách 2 miền không phải là quá lớn nhưng với cuộc sống của một thanh niên mới ra đời như tôi, mức thu nhập chỉ đủ lo cho gia đình. Thật khó để có một ngày tôi được gặp em. Nhưng với niềm tin mà em đã cho tôi, cả tôi và em đều hi vọng vào tương lai. Em hãy thật mạnh mẽ vượt qua để chờ tôi nhé. Ngày ấy sẽ không xa... em nhỉ !
Clip : Cô Bé Sao Mai ....
http://video.zing.vn/player/flvPlayer.swf?autoplay=false&xmlFile=7ZCZA6I^^233e9984801ef80c522d093a8d2c7237&embed=1[/COLOR]