wenzu
09-27-2011, 09:46 PM
Sáng nay, chồng bỗng dưng nổi nóng, gầm gừ: ”Tự nhiên sao mấy người bày đặt trồng hoa, kiểng vậy hả? Dẹp! Dẹp hết đi! Tốn kém lại mất thời gian nữa. Hứ, đồ thứ đàn bà...”.
http://images.yume.vn/blog/201109/26/1317052454_images.jpg
Vợ đã tếch ra đường, không biết chồng sẽ phun ra lời kế tiếp thế nào nữa. Cũng hơi tò mò, dù bực. Hình như chồng thích mắng vợ hoặc tìm cách làm vợ đau. Người ta bảo cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo là vậy. Bén còn hơn gươm đao! Trái tim vợ đầy rẫy vết thương. Cái nầy chưa lành, cái khác chồng chất lên, khiến cho tim nặng nề chai cứng. Có khi vợ nhìn chồng… đăm đắm. Bươi óc, vỗ về trái tim rằng chồng chắc còn một nét đáng yêu nào chứ. Tìm mãi không ra! Ngày xưa, khi còn là người dưng, người dưng nhũn nhặn… chiều chuộng người dưng hết cỡ kia mà. Người dưng phải cố gắng hết mức mới vật ngã được mấy đối thủ để lọt vào mắt xanh của người dưng, để thay đổi được danh xưng. Nhưng lạ thật! Khi người dưng biến người dưng thành vợ và mình thành chồng thì chiều chuộng vợ như một món hàng xa xỉ. Chồng thích xét nét, chê bai vợ. Và không ít lần chồng thốt ra những câu hối hận vì đã… là chồng của vợ. Chồng hay kêu lên sao mình không lấy một ai khác mà lại là vợ?
http://img.photo.yume.vn/photo/pictures/20110828/nguyenthimay22/thumbnail/604x604/dsc_8644_564344695.jpg
Ảnh: Thái Học Sinh
Ban đầu vợ đau đớn, thất vọng, thậm chí còn muốn tự tử. Tình yêu đã chết, cuộc sống hình như chỉ còn là sự kéo dài của hơi thở nhọc nhằn. Đúng lúc vợ cầm nắm thuốc ngủ lên, chuẩn bị cho vào mồm rồi ực một ngụm nước. Khỏe! Khỏe hoàn toàn! Hết yêu, hết giận, hết… đủ thứ! Đúng giây phút định mệnh ấy, con khóc. Tiếng khóc của đứa trẻ đang ốm, ngắt ngứ, tức tửi khiến vợ bần thần. Tỉnh táo hẳn. Đúng rồi! Mình còn đứa con. Mình chết, khỏe cho mình nhưng đứa con sống sao đây với một người cha xa cách, thích đào bới nỗi đau, thích làm nỗi đau vụn nát, nhân rộng ra hàng trăm, hàng nghìn, hàng tỉ. Vợ ném những viên thuốc màu hồng bọc đường ra cửa sổ. Vợ không cần giấc ngủ nghìn thu nữa, vì đã tìm thấy mục đích sống.
Người quen, bà con láng giềng hay nhìn vợ thắc mắc, người đâu mà lạnh như sỏi đá thế không biết! Đi, đứng, nằm ngồi, làm việc, học tập, nuôi dạy con theo một lập trình thuần thục và hiệu quả. Chồng mắng, tỉnh queo! Chồng chê, chẳng ép phê! Cứ sống, cứ thở và cứ lạnh. Con lớn dần, có việc làm ổn định. Vợ nhận được quyết định nghỉ hưu, lòng bỗng dưng thanh thản hẳn. Từ giờ, vợ có quyền sống cho riêng mình. Và niềm vui của vợ bấy giờ là khoảnh sân nhà sau vừa tậu được bằng chính đồng tiền tích cóp từ mồ hôi, nước mắt của vợ. Vợ trồng hoa. Vợ được một số bạn làm quen từ mạng thông tin Yume chỉ cách trồng và ghi hình bằng cái máy Sony bỏ túi. Vợ như cá gặp nước, như rồng lên mây. Mặc sức vẫy vùng với… hoa lá. Mỗi sáng thức dậy, vợ chạy ào ra sân… ngắm hoa. Chưa kịp ăn sáng đã cho hoa uống nước. Cây cũng có tình, cho vợ mấy nụ hoa bum búp. Không chờ tới hoa nở vợ đã vội ghi hình. Buổi chiều, khi nắng thưa dần rồi man mác tím, vợ cầm cây kéo ra vườn cắt tỉa, hoặc cầm cây xuổng bé tí để xới đất, vun gốc. Khi có một mầm xanh rụt rè nhú ra là vợ mừng quýnh, khoe với con trai. Thấy vậy, con trai lâu lâu tìm cây lạ biếu mẹ. Mẹ rạng ngời hạnh phúc.
http://img.photo.yume.vn/photo/pictures/20110926/nguyenthimay22/thumbnail/604x604/dsc01547_657152195.jpg
Nhưng sáng nay chồng bỗng… ra chiêu. Vợ tức. Phải cố gắng hết sức để không cãi. Nhưng chồng cứ tiếp tục phun ra những câu khó nghe. Không còn chịu đựng nổi nữa. Vợ lấy xe ra phố. Chạy lòng vòng một hồi… vẫn tức. Vợ ghé vào một quán nước gọi một ly cà phê đá đặc biệt, ngồi vừa nhâm nhi những giọt đắng vừa ngắm nhìn… hoa lá xung quanh quán.
http://images.yume.vn/blog/201109/26/1317052931_images.jpg
Ảnh:Internet
Vợ bỗng ngộ ra một điều. Chồng không thích hoa thì… kệ chồng! Có sao đâu. Mà làm sao một người như chồng yêu hoa được chứ. Chồng thích làm gì vợ đâu can thiệp. Phải tôn trọng sở thích của vợ chứ! Vậy thì chút nữa quay về nhà vợ sẽ nói thẳng với chồng rằng dạo này vợ rảnh. Nếu không trồng hoa kiểng thì vợ tìm thú vui khác như tụ tập với láng giềng để tám chuyện người vắng mặt, hoặc bài bạc, hoặc chơi số đề như một số người quanh đây. Chồng chọn cho vợ đi, một trong những thú vui đó.
Và để thể hiện quyết tâm, vợ dong xe đến chỗ bán phân bón cây, mua một bao to tướng, hè hụi chở về.
http://images.yume.vn/blog/201109/26/1317052454_images.jpg
Vợ đã tếch ra đường, không biết chồng sẽ phun ra lời kế tiếp thế nào nữa. Cũng hơi tò mò, dù bực. Hình như chồng thích mắng vợ hoặc tìm cách làm vợ đau. Người ta bảo cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo là vậy. Bén còn hơn gươm đao! Trái tim vợ đầy rẫy vết thương. Cái nầy chưa lành, cái khác chồng chất lên, khiến cho tim nặng nề chai cứng. Có khi vợ nhìn chồng… đăm đắm. Bươi óc, vỗ về trái tim rằng chồng chắc còn một nét đáng yêu nào chứ. Tìm mãi không ra! Ngày xưa, khi còn là người dưng, người dưng nhũn nhặn… chiều chuộng người dưng hết cỡ kia mà. Người dưng phải cố gắng hết mức mới vật ngã được mấy đối thủ để lọt vào mắt xanh của người dưng, để thay đổi được danh xưng. Nhưng lạ thật! Khi người dưng biến người dưng thành vợ và mình thành chồng thì chiều chuộng vợ như một món hàng xa xỉ. Chồng thích xét nét, chê bai vợ. Và không ít lần chồng thốt ra những câu hối hận vì đã… là chồng của vợ. Chồng hay kêu lên sao mình không lấy một ai khác mà lại là vợ?
http://img.photo.yume.vn/photo/pictures/20110828/nguyenthimay22/thumbnail/604x604/dsc_8644_564344695.jpg
Ảnh: Thái Học Sinh
Ban đầu vợ đau đớn, thất vọng, thậm chí còn muốn tự tử. Tình yêu đã chết, cuộc sống hình như chỉ còn là sự kéo dài của hơi thở nhọc nhằn. Đúng lúc vợ cầm nắm thuốc ngủ lên, chuẩn bị cho vào mồm rồi ực một ngụm nước. Khỏe! Khỏe hoàn toàn! Hết yêu, hết giận, hết… đủ thứ! Đúng giây phút định mệnh ấy, con khóc. Tiếng khóc của đứa trẻ đang ốm, ngắt ngứ, tức tửi khiến vợ bần thần. Tỉnh táo hẳn. Đúng rồi! Mình còn đứa con. Mình chết, khỏe cho mình nhưng đứa con sống sao đây với một người cha xa cách, thích đào bới nỗi đau, thích làm nỗi đau vụn nát, nhân rộng ra hàng trăm, hàng nghìn, hàng tỉ. Vợ ném những viên thuốc màu hồng bọc đường ra cửa sổ. Vợ không cần giấc ngủ nghìn thu nữa, vì đã tìm thấy mục đích sống.
Người quen, bà con láng giềng hay nhìn vợ thắc mắc, người đâu mà lạnh như sỏi đá thế không biết! Đi, đứng, nằm ngồi, làm việc, học tập, nuôi dạy con theo một lập trình thuần thục và hiệu quả. Chồng mắng, tỉnh queo! Chồng chê, chẳng ép phê! Cứ sống, cứ thở và cứ lạnh. Con lớn dần, có việc làm ổn định. Vợ nhận được quyết định nghỉ hưu, lòng bỗng dưng thanh thản hẳn. Từ giờ, vợ có quyền sống cho riêng mình. Và niềm vui của vợ bấy giờ là khoảnh sân nhà sau vừa tậu được bằng chính đồng tiền tích cóp từ mồ hôi, nước mắt của vợ. Vợ trồng hoa. Vợ được một số bạn làm quen từ mạng thông tin Yume chỉ cách trồng và ghi hình bằng cái máy Sony bỏ túi. Vợ như cá gặp nước, như rồng lên mây. Mặc sức vẫy vùng với… hoa lá. Mỗi sáng thức dậy, vợ chạy ào ra sân… ngắm hoa. Chưa kịp ăn sáng đã cho hoa uống nước. Cây cũng có tình, cho vợ mấy nụ hoa bum búp. Không chờ tới hoa nở vợ đã vội ghi hình. Buổi chiều, khi nắng thưa dần rồi man mác tím, vợ cầm cây kéo ra vườn cắt tỉa, hoặc cầm cây xuổng bé tí để xới đất, vun gốc. Khi có một mầm xanh rụt rè nhú ra là vợ mừng quýnh, khoe với con trai. Thấy vậy, con trai lâu lâu tìm cây lạ biếu mẹ. Mẹ rạng ngời hạnh phúc.
http://img.photo.yume.vn/photo/pictures/20110926/nguyenthimay22/thumbnail/604x604/dsc01547_657152195.jpg
Nhưng sáng nay chồng bỗng… ra chiêu. Vợ tức. Phải cố gắng hết sức để không cãi. Nhưng chồng cứ tiếp tục phun ra những câu khó nghe. Không còn chịu đựng nổi nữa. Vợ lấy xe ra phố. Chạy lòng vòng một hồi… vẫn tức. Vợ ghé vào một quán nước gọi một ly cà phê đá đặc biệt, ngồi vừa nhâm nhi những giọt đắng vừa ngắm nhìn… hoa lá xung quanh quán.
http://images.yume.vn/blog/201109/26/1317052931_images.jpg
Ảnh:Internet
Vợ bỗng ngộ ra một điều. Chồng không thích hoa thì… kệ chồng! Có sao đâu. Mà làm sao một người như chồng yêu hoa được chứ. Chồng thích làm gì vợ đâu can thiệp. Phải tôn trọng sở thích của vợ chứ! Vậy thì chút nữa quay về nhà vợ sẽ nói thẳng với chồng rằng dạo này vợ rảnh. Nếu không trồng hoa kiểng thì vợ tìm thú vui khác như tụ tập với láng giềng để tám chuyện người vắng mặt, hoặc bài bạc, hoặc chơi số đề như một số người quanh đây. Chồng chọn cho vợ đi, một trong những thú vui đó.
Và để thể hiện quyết tâm, vợ dong xe đến chỗ bán phân bón cây, mua một bao to tướng, hè hụi chở về.