Love_me
12-03-2008, 07:26 PM
"Bất lực" khi con gái là đầu gấu trường học
http://www.thehe8x.net/images/content/2008/12/49/cc2x_s.jpg Là một người mẹ, tôi yêu thương con gái mình vô bờ bến. Nhưng cho đến lúc này đây, tôi cảm thấy mình thật bất lực khi biết con gái là đầu gấu ở trường học mà không thể làm gì.
Nữ sinh ẩu đả lẫn nhau (Ảnh chụp clip đăng tải trên diễn đàn traitimy...net)
Cách đây 14 năm, tôi lập gia đình với một người đàn ông có học thức và gia giáo. Anh xuất hiện bên tôi, yêu tôi bằng một tình yêu nồng cháy. Tôi biết thân phận mình là một cô gái gia đình nghèo khó nên không bao giờ dám ước mơ một ngày sánh bước bên anh. Vậy mà anh đã mang lại cho tôi niềm tin tuyệt đối. Chúng tôi vượt qua tất cả khó khăn từ sự phản đối của hai bên gia đình để có một đám cưới hạnh phúc.
Sau đó một năm thì tôi sinh ra một bé gái. Chúng tôi đặt tên cháu là Hạnh với mong muốn cháu luôn sống hạnh phúc, vui vẻ. Khi cháu lớn lên đi học, cháu lúc nào cũng khiến bố mẹ tự hào vì liên tục đạt học sinh giỏi nhiều năm liền. Chúng tôi đã sống bên nhau đầm ấm như vậy được hơn mười năm thì chồng tôi thay đổi tâm tính. Anh không còn quan tâm chăm lo cho hạnh phúc gia đình nữa. Lúc nào anh cũng chỉ mải mê với công việc, đi sớm về khuya. Rồi một thời gian sau tôi phát hiện anh ngoại tình. Từ đây gia đình tôi bắt đầu có sóng gió.
Anh nhiều khi quát mắng vợ con một cách vô cớ. Có những lúc con bé Hạnh có điểm trên lớp hơi kém một chút là anh mắng cháu, thậm chí đánh cháu. Mỗi lần như vậy tôi can ngăn thì anh lại quay sang sinh sự với tôi. Bé Hạnh từ một cô bé hay cười nói vui vẻ hoà đồng với bạn bè đã trở nên lầm lì và cục tính.
Tính cách cháu thật sự thay đổi khi bố cháu muốn li dị với tôi. Tôi không muốn con gái phải chịu đựng cảnh không có cha. Nhưng cuộc sống gia đình đã trở thành địa ngục, không chịu đựng thêm được nữa, tôi chấp nhận kí vào lá đơn li hôn. Sau chuyện này, bé Hạnh không còn trò chuyện, tâm sự với tôi như trước kia. Mỗi lần đi học về cháu lại lên phòng rồi đóng cửa lại. Cháu dường như muốn tôi hoàn toàn bước ra khỏi cuộc sống của cháu. Tôi khuyên bảo, tâm sự với cháu rất nhiều nhưng cháu không có biểu hiện thay đổi.
Vì bận rộn làm việc kiếm tiền để lo cho cháu có một cuộc sống đầy đủ nên tôi cũng bắt đầu không còn quan tâm đến cháu nhiều như trước. Một hôm đang làm việc trên cơ quan, tôi thấy cô giáo gọi điện tới nói cháu vừa đánh nhau ở trường. Tôi bỏ dở công việc phóng xe đến trường cháu. Vào đến phòng giáo viên, tôi sững sờ khi nhìn thấy con gái tóc tai rối bời, quần áo có chỗ bị rách một miếng to. Cô bé ngồi bên cạnh, có lẽ người cháu vừa đánh, một bên má đỏ nựng, miệng rơm rớm máu.
Bé Hạnh nhìn tôi với anh mắt sợ sệt. Tôi vừa thương vừa giận cháu. Trao đổi với giáo viên chủ nhiệm xong thì tôi được đưa cháu về. Tôi quyết định dành cả buổi chiều còn lại để ở nhà trò chuyện với con. Nhưng con bé vẫn tìm cách trốn tránh. Những ngày sau đó, tôi còn nhận được điện thoại của giáo viên mời đến trường về chuyện con đánh nhau thêm vài lần nữa.
Nói mãi cháu cũng không thay đổi, tôi bắt đầu cảm thấy chán nản. Và sự việc trở nên nghiêm trọng khi nhà trường thông báo con bé đánh một bạn gái cùng học đến mức phải đi bệnh viện. Tôi không cần biết chuyện gì xảy ra, khi vừa nhìn thấy con bé, tôi đã tát nó một cái rất đau. Con bé không những tỏ ra hối lỗi mà giương đôi mắt lên thách thức tôi. Cháu nói với tôi một câu rất đau lòng: “Mẹ cũng như bố, không bao giờ yêu con cả”. Trong giây phút đó, tôi hiểu cháu đã chịu sự tổn thương một thời gian dài và nguyên nhân chắc chắn là từ cuộc li hôn của vợ chồng tôi. Giờ đây tôi phải làm gì để cháu hiểu và chấp nhận hoàn cảnh hiện tại? Làm gì để cháu trở thành cô bé ngoan ngoãn học giỏi như ngày nào?
TH8X theo Phụ nữ
http://www.thehe8x.net/images/content/2008/12/49/cc2x_s.jpg Là một người mẹ, tôi yêu thương con gái mình vô bờ bến. Nhưng cho đến lúc này đây, tôi cảm thấy mình thật bất lực khi biết con gái là đầu gấu ở trường học mà không thể làm gì.
Nữ sinh ẩu đả lẫn nhau (Ảnh chụp clip đăng tải trên diễn đàn traitimy...net)
Cách đây 14 năm, tôi lập gia đình với một người đàn ông có học thức và gia giáo. Anh xuất hiện bên tôi, yêu tôi bằng một tình yêu nồng cháy. Tôi biết thân phận mình là một cô gái gia đình nghèo khó nên không bao giờ dám ước mơ một ngày sánh bước bên anh. Vậy mà anh đã mang lại cho tôi niềm tin tuyệt đối. Chúng tôi vượt qua tất cả khó khăn từ sự phản đối của hai bên gia đình để có một đám cưới hạnh phúc.
Sau đó một năm thì tôi sinh ra một bé gái. Chúng tôi đặt tên cháu là Hạnh với mong muốn cháu luôn sống hạnh phúc, vui vẻ. Khi cháu lớn lên đi học, cháu lúc nào cũng khiến bố mẹ tự hào vì liên tục đạt học sinh giỏi nhiều năm liền. Chúng tôi đã sống bên nhau đầm ấm như vậy được hơn mười năm thì chồng tôi thay đổi tâm tính. Anh không còn quan tâm chăm lo cho hạnh phúc gia đình nữa. Lúc nào anh cũng chỉ mải mê với công việc, đi sớm về khuya. Rồi một thời gian sau tôi phát hiện anh ngoại tình. Từ đây gia đình tôi bắt đầu có sóng gió.
Anh nhiều khi quát mắng vợ con một cách vô cớ. Có những lúc con bé Hạnh có điểm trên lớp hơi kém một chút là anh mắng cháu, thậm chí đánh cháu. Mỗi lần như vậy tôi can ngăn thì anh lại quay sang sinh sự với tôi. Bé Hạnh từ một cô bé hay cười nói vui vẻ hoà đồng với bạn bè đã trở nên lầm lì và cục tính.
Tính cách cháu thật sự thay đổi khi bố cháu muốn li dị với tôi. Tôi không muốn con gái phải chịu đựng cảnh không có cha. Nhưng cuộc sống gia đình đã trở thành địa ngục, không chịu đựng thêm được nữa, tôi chấp nhận kí vào lá đơn li hôn. Sau chuyện này, bé Hạnh không còn trò chuyện, tâm sự với tôi như trước kia. Mỗi lần đi học về cháu lại lên phòng rồi đóng cửa lại. Cháu dường như muốn tôi hoàn toàn bước ra khỏi cuộc sống của cháu. Tôi khuyên bảo, tâm sự với cháu rất nhiều nhưng cháu không có biểu hiện thay đổi.
Vì bận rộn làm việc kiếm tiền để lo cho cháu có một cuộc sống đầy đủ nên tôi cũng bắt đầu không còn quan tâm đến cháu nhiều như trước. Một hôm đang làm việc trên cơ quan, tôi thấy cô giáo gọi điện tới nói cháu vừa đánh nhau ở trường. Tôi bỏ dở công việc phóng xe đến trường cháu. Vào đến phòng giáo viên, tôi sững sờ khi nhìn thấy con gái tóc tai rối bời, quần áo có chỗ bị rách một miếng to. Cô bé ngồi bên cạnh, có lẽ người cháu vừa đánh, một bên má đỏ nựng, miệng rơm rớm máu.
Bé Hạnh nhìn tôi với anh mắt sợ sệt. Tôi vừa thương vừa giận cháu. Trao đổi với giáo viên chủ nhiệm xong thì tôi được đưa cháu về. Tôi quyết định dành cả buổi chiều còn lại để ở nhà trò chuyện với con. Nhưng con bé vẫn tìm cách trốn tránh. Những ngày sau đó, tôi còn nhận được điện thoại của giáo viên mời đến trường về chuyện con đánh nhau thêm vài lần nữa.
Nói mãi cháu cũng không thay đổi, tôi bắt đầu cảm thấy chán nản. Và sự việc trở nên nghiêm trọng khi nhà trường thông báo con bé đánh một bạn gái cùng học đến mức phải đi bệnh viện. Tôi không cần biết chuyện gì xảy ra, khi vừa nhìn thấy con bé, tôi đã tát nó một cái rất đau. Con bé không những tỏ ra hối lỗi mà giương đôi mắt lên thách thức tôi. Cháu nói với tôi một câu rất đau lòng: “Mẹ cũng như bố, không bao giờ yêu con cả”. Trong giây phút đó, tôi hiểu cháu đã chịu sự tổn thương một thời gian dài và nguyên nhân chắc chắn là từ cuộc li hôn của vợ chồng tôi. Giờ đây tôi phải làm gì để cháu hiểu và chấp nhận hoàn cảnh hiện tại? Làm gì để cháu trở thành cô bé ngoan ngoãn học giỏi như ngày nào?
TH8X theo Phụ nữ