Qn.Meo
07-21-2009, 08:56 PM
Về Quy Nhơn đc mấy ngày, chưa gặp đc chuyện gì tốt đẹp, chưa đc gặp những người bạn thân, chưa thực hiện đc những dự định mà mình đã xếp lịch khi còn trên tàu thì lại vô tình vướng vào cái vòng luẩn quẩn do sự cả tin của mình gây ra. Tối hôm ấy, cái ngày định mệnh ấy, mình đã khóc, khóc thật nhiều, khóc vì buồn cho bản thân, khóc vì đã quá tin bạn, khóc vì mình chợt nhận ra, xung quanh mình chẳng có ai...cảm giác lạc lõng, bơ vơ, cô đơn cứ theo mình suốt mấy ngày hôm nay...
Nhiều khi mình tự động viên bản thân hãy cố lên, chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết, nhưng 3s sau, mình lại bước vào cái thế giới đầy u ám do mình tạo ra, khó khăn thật...Thế rồi, bạn đã xuất hiện...mình với bạn quen nhau không bao lâu, không thân thiết, trước giờ chẳng có mấy lời thăm hỏi, nhưng bạn đã kéo mình ra khỏi vùng tối ấy, bạn phân tích và tìm cách giúp mình, mình lại khóc, khóc vì trong lúc khó khăn, bạn đã đưa cánh tay cho mình nắm lấy...
Mấy ngày sau đó, mình lại đc sự giúp đỡ của 2 người bạn nữa, toàn là những người xưa nay mình không hề quan tâm và cũng chẳng thân thiết, nhưng họ giúp mình quá nhiệt tình, mình lại thêm 1 đêm suy nghĩ và trách bản thân, sao cứ quá vô tâm với mọi người...20 tuổi, mình chưa bao giờ trưởng thành, nhưng qua sự kiện lần này, mình đã học được nhiều điều, cảm nhận đc nhiều điều, lớn hơn 1 chút và quan trọng hơn, mình đã phần nào tìm đc những sai lầm của bản thân, mình cũng cảm nhận đc, những người mà mình có thể đặt niềm tin, có lẽ mình sẽ thay đổi chút ít, nhưng quan trọng mình vẫn là mình, và hơn hết, mình mong sự ủng hộ của anh, người cuối cùng mình gặp ở Ga Sài Gòn !
Nhiều khi mình tự động viên bản thân hãy cố lên, chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết, nhưng 3s sau, mình lại bước vào cái thế giới đầy u ám do mình tạo ra, khó khăn thật...Thế rồi, bạn đã xuất hiện...mình với bạn quen nhau không bao lâu, không thân thiết, trước giờ chẳng có mấy lời thăm hỏi, nhưng bạn đã kéo mình ra khỏi vùng tối ấy, bạn phân tích và tìm cách giúp mình, mình lại khóc, khóc vì trong lúc khó khăn, bạn đã đưa cánh tay cho mình nắm lấy...
Mấy ngày sau đó, mình lại đc sự giúp đỡ của 2 người bạn nữa, toàn là những người xưa nay mình không hề quan tâm và cũng chẳng thân thiết, nhưng họ giúp mình quá nhiệt tình, mình lại thêm 1 đêm suy nghĩ và trách bản thân, sao cứ quá vô tâm với mọi người...20 tuổi, mình chưa bao giờ trưởng thành, nhưng qua sự kiện lần này, mình đã học được nhiều điều, cảm nhận đc nhiều điều, lớn hơn 1 chút và quan trọng hơn, mình đã phần nào tìm đc những sai lầm của bản thân, mình cũng cảm nhận đc, những người mà mình có thể đặt niềm tin, có lẽ mình sẽ thay đổi chút ít, nhưng quan trọng mình vẫn là mình, và hơn hết, mình mong sự ủng hộ của anh, người cuối cùng mình gặp ở Ga Sài Gòn !